Anh yêu em, đồ ngốc – Chap 10 (Part 1)

5 Th7

Chap 10: (Part 1)

Tôi ngạc nhiên mở to đôi mắt của mình nhìn Baek Hyun, cảm thấy như sét đánh giữa trời quang, không thể tin nổi vào đôi tai của mình! Tôi vẫn cứ nhìn chằm chằm như vậy khiến cho gương mặt Baek Hyun càng thêm ửng đỏ, anh ấy ho hai tiếng rồi lảng sang chuyện khác.

“Nhớ nhé, cuối tuần này bảy giờ tối anh sẽ đến đón em, tám giờ tiệc sẽ bắt đầu, giờ anh đi trước đây”

Đôi tay tôi bỗng trở nên lạnh ngắt, tim đập thình thịch không thể kìm lại được. Tôi vội gõ vài cái vào đầu của mình, trời ạ, chắc là anh ấy chỉ hỏi đùa thôi mà. Tôi mơ mơ màng màng đi về nhà, trong lòng vui mừng khôn xiết, vậy là cuối tuần này, tôi sẽ được gặp những thần tượng mà bấy lâu nay tôi hâm mộ sao?

Đến cuối tuần, tôi háo hức chờ đợi Baekhyun đến. Trong tủ có bao nhiêu bộ quần áo bị tôi lôi ra hết, thử đi thử lại vẫn chưa vừa lòng, tôi cứ sợ lỡ như ăn mặc quá quê mùa thì sẽ rất xấu hổ. Cuối cùng, sau hơn ba tiếng vật vã với đống đồ, tôi hài lòng nhìn mình trong gương, tôi quyết định chọn một cái váy màu trắng, trang điểm một chút cho phù hợp rồi bước ra khỏi nhà.

Khoảng ba mươi phút nữa Baekhyun sẽ đến, tôi cầm túi xách đi dạo quanh công viên, giờ này trời đã bắt đầu tối rồi, đèn đường cũng đã bật lên, tuy nhiên, trời khá lạnh, còn tôi thì mặc chiếc váy quả là không hợp thời tiết cho lắm. Tôi vừa đi vừa xoa tay mình, bỗng nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt hét lên thành tiếng. Gương mặt này không thể nhầm lẫn được, tuy là tôi đã tự mình nhủ thầm là không phải nhưng lí trí nói cho tôi biết chắc chắn đúng là người đó, tuyệt đối không thể nhầm lẫn.

Chính là Kai!

À, không phải, chính là cái tên Kim Jongin đáng ghét!

Nếu như không biết anh ta là một ca sĩ thần tượng thì chắc chắn tôi sẽ nghĩ anh ta là một diễn viên phim hành động nào đó. Gương mặt bê bết máu, đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi lúc nào cũng cười mỉa tôi giờ đang mím lại, tôi nghĩ anh ta chắc là đau đớn lắm. Mùi máu tanh là thật, chẳng biết anh ta đắc tội với băng đảng nào mà lại bị đánh bầm dập như thế. Cứ nghĩ với tình trạng của anh ta lúc nào tôi sẽ đắc chí lắm, có thể còn cười vào mặt anh ta nữa chứ, vậy mà sao tôi lại không thấy thế, ngược lại trong tim tôi còn có gì đó chua xót và đau đớn nữa.

Tôi đang suy nghĩ không biết nên làm gì thì ổn. Đưa anh ta vào bệnh viện thì tuyệt đối không thể, nếu chuyện này mà để báo chí biết được thì chắc chắn anh ta sẽ bị hủy hoại hình tượng mất. Chỉ còn một cách, tìm một chỗ kín đáo cho anh ta rồi sau đó chữa trị vết thương cho anh ta sau vậy.

Nhưng mà, nên đưa anh ta vào nơi nào bây giờ? KTX của EXO? Không thể nào, nơi đó chắc chắn sẽ có một đống paparazzi lúc nào cũng rình rập. Hay là KTX của tôi? Càng không thể! Khách sạn? Quá đen tối rồi! Trời ạ, thật là đau đầu quá. Tôi cốc đầu mình một cái, sau đó tôi chợt nghĩ ra một chuyện, thế là tôi lấy điện thoại ra.

Dìu cái tên đáng chết này thật là mệt, anh ta không biết ăn gì mà nặng như heo vậy. Vì cái tên ngốc này mà hôm nay tôi phải hủy cuộc hẹn trong mơ của mình. Tôi phải bịa chuyện trên trời dưới đất với Baekhyun để anh ấy không nghi ngờ. Sao tôi lại phải giúp anh ta nhỉ? Tên này lần trước đã hại thanh danh tôi bị bôi bẩn, vu oan giá họa tôi, nhiều lúc còn ức hiếp tôi một cách thái quá, vậy mà tôi lại phải giúp anh ta. Trong lòng tôi đang đem 18 đời tổ tông nhà anh ta ra chửi thì bỗng nghe anh ta nói mớ. Tôi mới vừa đặt mông ngồi xuống thở hồng hộc bèn tò mò nhấc mông đến gần giường nghe trộm.

“Xin lỗi…”

Lúc nãy gọi điện đến cho Ân Hải, nó đang bận làm thêm nên chỉ dìu Kai giúp tôi rồi lại phải quay lại chỗ làm. May là có nó nên Kai mới có nơi để trốn thế này. Tôi vất vả đến tận nửa đêm xử lí vết thương cho anh ta mới được nghỉ ngơi một chút. May là chỉ bị vết thương ngoài da, chắc là do đánh nhau rồi, nếu không thì cho dù Bồ Tát tái thế cũng chẳng thế giúp anh ta. Vừa chợp mắt một chút thì nghe có tiếng ho khù khụ, tôi đi đến bên giường xem anh ta có bị gì không.

“Đau quá…”

Tôi vừa nghe thấy mấy từ này, chưa kịp suy nghĩ gì đã bị kéo nhào tới phía trước, thế là tôi cứ thế mà bay thẳng trên người anh ta. Vừa định mở miệng mắng thì một đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào tôi làm tôi suýt nữa ngã nhào xuống đất. Tôi tức giận đứng dậy, sau đó phủi tay định rời đi, ai dè lại bị kéo ngược lại, sau đó bị áp thẳng vào tường. Ngay lúc bị một thứ gì đó mềm mại ấm áp chạm vào môi tôi mới ý thức được chuyện gì đang xảy ra. Tôi trợn to mắt nhìn anh ta, sau đó kinh hãi: Kim Jong In đang hôn tôi.

Tôi tức giận, tôi tức giận rồi. Tôi định đưa tay đẩy anh ta ra thì anh ta đã thực hiện trước tôi một bước, sau đó anh ta ôm tôi vào lòng. Tôi choáng váng đầu óc! Niệm tình anh ta uống rượu nên tôi không chấp anh ta. Tôi biết được là do mùi rượu trên người anh ta nồng nặc, chắc lại tưởng tôi là cô nào đó. Hừ, xem như bị chó cắn một cái thôi.

“Anh say rồi, đi ngủ đi”

“Tôi không say”

Có một nghịch lí như thế này: bình thường, khi một người say rượu, sẽ chẳng bao giờ anh ta thừa nhận là mình say cả. Vì thế, tôi không thèm đôi co với anh ta về vấn đề này. Tôi cũng không phải là người quá nhỏ nhen, cho nên chỉ đấm anh ta một cái rồi bỏ đi.

“Tôi đi lấy nước cho anh”

“Jung Eun Hee, tôi yêu em”

Tôi vừa đi ra đến cửa, bước chân loạng choạng suýt ngã, tôi nhanh tay đóng cửa lại, đi thẳng ra phòng khách rồi ngồi lì ở đó. Nhịp tim của tôi không thể bình thường được nữa, thật là mệt mỏi quá, rốt cuộc là cái gì đang xảy ra với tôi thế này? Cứ như thế này thì chắc chắn tôi sẽ điên mất thôi. Thế là nhờ ai kia, sáng hôm sau tôi mang đôi mắt cú mèo ra khỏi nhà. Tôi liều chết không dám ở đó một giây một phút nào nữa, từ khi chuyện này xảy ra, tôi đẩy Kai cho Ân Hải xử lí, còn mình thì lẳng lặng ở phía sau sắp xếp mọi thứ.

Cứ như vậy cho đến ngày nhập học, tôi vui vẻ đến trường vào ngày khai giảng. Vừa bước vào sân trường thì gặp Sun Young, cô ấy trái nhìn phải nhìn tôi làm tôi rợn cả gai óc. Không hiểu sao dạo này cứ hễ ai nhìn vào tôi thì tóc gáy tôi lại dựng ngược cả lên.

Sau khi nhìn tôi một lượt, cô ấy bẹo má tôi: “Eun Hee à, dạo này cậu ốm nhiều quá, không còn phúng phính như lúc trước”

Tôi ai oán nhìn cô ấy, bộ lúc trước tôi mập lắm sao. Hiểu được ý tôi, Sun Young lại nói tiếp:

“Mình không bảo cậu mập, chỉ bảo là lúc trước nhìn cậu tròn trịa dễ thương hơn. Nhưng mà cậu ngày càng đẹp ra đấy, xem này, ốm đi gương mặt trông sắc sảo hẳn”

Tôi gật đầu, ừm, xem ra cô nhóc này rất biết cách an ủi người khác. Tôi và Sun Young nắm tay cùng nhau bước vào hội trường. Năm nay lễ khai giảng cũng không khác năm trước là mấy, cũng là những bài phát biểu, mấy tràng vỗ tay, sau đó thì phía dưới chuyện ai người đấy nói, chẳng ai nghe ai cả. Làm lễ xong thì ai về lớp đó.

Chuông reng vào lớp, tôi ngồi ngay ngắn vào chỗ của mình. Sun Young ngồi đằng sau tôi thì đang mải mê bấm điện thoại liên tục, chắc là lại nhắn tin rồi.

Phải vất vả lắm mới chờ đợi được giáo viên chủ nhiệm vào lớp. Năm nay chủ nhiệm lớp là một cô giáo, dáng người khá chuẩn, theo như tôi thì cô giáo chắc cũng khoảng chưa tới ba mươi tuổi. Tôi thở dài, xem ra năm nay mấy bọn con trai sẽ phải học hành ngoan ngoãn và điểm danh đầy đủ rồi, thường những thầy cô mới ra trường rất có tinh thần trách nhiệm và bệnh nghề nghiệp khá nặng. Tôi đang có thiện cảm với cô ấy, ai dè đến cuối cùng, cô ấy lại tạo cho tôi một cú sốc bất ngờ.

Một bóng người cao ráo bước vào lớp, mái tóc bồng bềnh, trên gương mặt tuấn tú thấp thoáng nụ cười nhẹ, mặc một chiếc áo sơ mi trắng càng tôn lên vẻ đẹp của anh ấy. Nói không lầm, thì như cô chủ nhiệm đã giới thiệu, anh ấy chính là cựu học sinh gương mẫu của trường, vào mỗi dịp đầu năm thường về trường trợ giảng cho những giáo viên mới ra trường, không những giúp đỡ những giáo viên còn thiếu kinh nghiệm mà còn truyền kinh nghiệm cho chúng tôi trước khi bước vào kì thi đại học nữa.

Tôi thầm khóc trong lòng, không lẽ kiếp số tôi đã tận rồi sao? Làm ơn đi, đừng dọa tôi nữa mà, hãy nói rằng tôi đang nằm mơ đi!!!

(Cont.)

Advertisements

Anh yêu em, đồ ngốc – Chap 9

5 Th7

Chapter 9

Cánh tay trái cầm điện thoại của tôi chợt run nhẹ, ly trà sữa trên bàn bị tôi làm đổ, ướt cả góc bàn. Tại sao, tại sao Lu Han, anh ấy lại biết?

Tôi lấy một miếng khăn giấy trong túi xách ra rồi nhẹ lau đi vết nước trên bàn. Khóe mắt tôi chợt cay, giọng nói có phần nghẹn lại:
“Lu Han, sao anh lại biết”

“Là D.O nói cho anh biết, em chờ anh, anh sẽ giải quyết chuyện này”

Một giọt nước mắt tôi khẽ rơi, trái tim như có ai đó bóp nghẹn, Lu Han à, làm ơn đừng đối xử tốt với em như vậy! Hãy cho em yếu đuối chỉ trong hôm nay thôi, rồi bắt đầu ngày mai, em sẽ tự mình đứng lên và giải quyết tất cả.

“Lu Han, chuyện này em đã có cách giải quyết, anh không cần lo lắng”

Có lẽ do giọng nói tôi hơi nghẹn mà Lu Han đã phát hiện được, anh ấy bất an hỏi tôi:
“Ân Hy, giọng nói của em…”

“Lu Han, cho em một chút thời gian yên tĩnh, em thực sự không sao”

Vừa dứt lời thì tôi vội cúp máy, tôi sợ, đúng vậy, tôi sợ, tôi sợ rằng nếu tôi quá dựa dẫm vào một người nào đó, thì đến một ngày mất đi chỗ dựa, tôi sẽ không còn có thể gượng dậy nổi.

.

.

Tôi cũng không rõ mình về nhà bằng cách nào, chỉ biết rằng cơn mưa phùn nhẹ của thành phố Seoul đã không làm tôi lạnh lẽo, vì có lẽ, giờ đây trái tim của tôi đã đóng băng rồi. Về đến nhà, tôi không chú ý đến bất cứ thứ gì, chỉ lặng lẽ bước vào phòng.
Tôi, Trịnh, Ân, Hy, sẽ không bao giờ để người ta khinh thường mình như vậy. Nói tôi tàn nhẫn, nói tôi tuyệt tình, tất cả đều không sai.

Bước ra khỏi phòng để đi tắm, tôi chạm mặt với Baek Hyun, anh ấy cúi đầu hỏi tôi:
“Ân Hy, em không sao chứ?”

“Không sao cả Baek Hyun tiền bối, cám ơn anh.”

Phải! Là tôi nói dối, sẽ chẳng có ai mà bị xúc phạm mà chẳng tổn thương cả. Mà kể ra cũng lạ thật, Baek Hyun rõ ràng đã biết câu trả lời mà vẫn hỏi, còn tôi dù biết đây giống như một câu hỏi tu từ nhưng vẫn trả lời. Đêm nay, mưa Seoul không lạnh như tôi nghĩ. Có nhiều chuyện, đơn giản hay không là do ta quyết định. Cũng như đối diện với mưa, nếu chấp nhận nó, thì sẽ thấy mưa tuyệt vời đến nhường nào.

Từ trong phòng, Chan Yeol bước ra, trong tay đang ôm một chú nai nhỏ nhồi bông. Lạ thật, đây là lần đầu tiên thấy nhưng tại sao lại quen đến thế?

“Nai Nhỏ, Nai Nhỏ, em thích anh, Nai Nhỏ”

Đầu tôi bỗng có những âm thanh đan xen nhau, giọng nói quen thuộc lại cứ thế vang lên. Tôi hoảng hốt, cố nhớ lại một chút gì đó, thế nhưng, càng muốn nhớ thì thanh âm đó càng nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất đi. Lu Han, là em đã quên anh, có phải không?
Chan Yeol thấy tôi nhìn chăm chú vào con nai của anh ấy, liền nở một nụ cười nhăn răng rồi nhét cả con nai vào tay tôi:
“Tặng em đấy, anh thấy em thích lắm”

Tôi còn chưa kịp từ chối thì thấy Kai từ trong phòng bước ra, không khí trong phòng như ngưng đọng lại, Kim Jong In, con người này, tôi thực sự không hiểu.

Sau khi tắm sau, tôi ấn một dãy số:
“Lee Rae Kyung, tôi có chuyện cần nói với chị”

.

.

Đối diện với tôi là một người con gái gần như là hoàn hảo, phải, nếu như là trước đây, tôi sẽ không do dự mà nói rằng chị ta là một con người hoàn hảo nhất tôi từng gặp, nhưng giờ đây, tôi thấy hạnh phúc vì ít ra tôi còn sống thật lòng hơn chị ta. Đôi mắt Rae Kyung tựa như một viên ngọc quí, làn da trắng mịn, gương mặt khả ái, là đàn ông, chỉ cần nhìn vào sẽ động lòng ngay lập tức. Nhưng mà đáng tiếc, tôi đã sớm miễn dịch với loại người lòng dạ rắn rết này rồi.

Tôi với chị ta đang ngồi trong quán coffee, cách xa trụ sở SM nhưng lại rất gần với trường học của tôi.

“Lee Rae Kyung, trả bức ảnh của Kim Jong In lại cho tôi”

“Buồn cười thật, tôi không hiểu cô đang nói gì”

“Hôm đó, tôi đã ghi âm lại đoạn đối thoại giữa tôi và chị, nếu chị còn muốn giữ lấy hình tượng thì tốt nhất nên trả lại tấm ảnh, còn không thì ngày mai trên tất cả các báo sẽ đồng loạt đăng tin người đẹp lòng dạ rắn độc”

Chị ta giống như sét đánh giữa trời quang, gương mặt thoáng chốc đã đỏ lên, sau cùng, chị ta im lặng một hồi rồi lên tiếng:
“Coi như là cô giỏi, vốn dĩ định khiến cho Innie sẽ nghĩ xấu về cô, không ngờ cô lại cao tay đến như vậy!”

Tôi hoảng hốt, người chị ta để ý đến là Kai sao? Chả trách…

Nói rồi chị ta rút từ trong túi xách ra một bức ảnh. Tôi thì trao đổi với chị ta bằng cái thẻ nhớ.

“Đây là đoạn đối thoại hôm trước, yên tâm, không có bản sao”

Chị ta vừa nhận được thì vội vã ra về, nếu như hôm qua chị ta còn dương dương tự đắc thì hôm nay trông chị ta như một con thỏ nhát gan. Thật ra thì trong cái thẻ nhớ đó chỉ toàn là ảnh của chị ta tôi mang từ trên mạng xuống, chuyện tôi ghi âm lại đoạn đối thoại hôm qua chỉ toàn là giả. Con người này đúng là dễ bị lừa, gương mặt quá tỉ lệ nghịch với bộ não. Tôi nói rằng không có bản sao, vì đơn giản chả có bản gốc để sao. Tôi cầm cái máy ghi âm trong tay chợt mỉm cười, đây mới chính là bằng chứng minh oan cho tôi.

Mắt tôi liếc xuống bức ảnh của Kai, tôi thoảng thốt nhìn đến mấy lần. Gương mặt này, sao lại quen thuộc đến thế…
Cô gái trong bức ảnh này và tôi, thực sự rất giống nhau, thế nhưng, gương mặt cô ấy tái nhợt hơn tôi, đôi mắt cũng lộ vẻ u buồn… Có lẽ, đây là em gái của Kai chăng?

.

.

“Sun Young à, mình nhớ cậu quá. Cả anh Joon Ho này, hai người đã hết giận nhau chưa?”

“Giận cái gì mà giận, ai thèm giận anh ấy chứ”

Sun Young khẽ đỏ mặt, đánh nhẹ vào người tôi. Vừa mới nãy nhận được điện thoại của Sun Young, tôi gần như thét lên, cuối cùng nó cũng chịu quay về với tôi rồi. Tôi trách nó sao không chịu báo trước để tôi chuẩn bị, nó bảo là tạo cho tôi sự bất ngờ. Con nhỏ này, lúc nào cũng như vậy.

Sun Young, cuối cùng cậu cũng quay về, Joon Ho, cuối cùng em cũng hoàn thành trách nhiệm giúp anh rồi. Thôi thầm thở dài trong lòng, xem ra cũng tới lúc tôi nên trở về với cuộc sống vốn có của mình rồi.

Sun Young và tôi khoác tay nhau ra khỏi sân bay, để mặc cho anh Joon Ho ở phía sau xử lí mấy cái vali.

Tôi hỏi bâng quơ: “Sun Young này, anh Joon Ho về rồi, có nghĩa là anh ấy trở về làm manager cho EXO-K phải không?”

“Mình cũng không biết nữa. Ơ, Eun Hee, chả lẽ cậu không muốn làm manager sao, không phải cậu là fan của EXO à?”

“Sun Young à, fan thì chỉ nên là fan, thần tượng chỉ để ngắm thôi, không nên bị nhấn chìm vào đó quá, cậu hiểu không?”

Quả thật, ban đầu tôi cũng nghĩ đơn giản như thế. Giá như tôi được bên cạnh EXO một cách bình yên, không có gây gỗ, cũng chẳng có xích mích thì hay biết mấy. Với lại, trách nhiệm của một manager là phải quản lí tốt nhóm của mình, vậy mà tôi chỉ toàn đem lại những rắc rối cho họ.

Người ta nói rằng “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”, không phải sao?
.
.
Tôi đắn đo mãi, suy nghĩ không biết có nên đưa cho Kai không. Mặc kệ, đưa vậy, dù gì đưa cho anh ấy thì danh dự của tôi mới được phục hồi. Đối phó với kẻ bỉ ổi cần bỉ ổi hơn, cho nên, Lee Rae Kyung, chị đừng trách tôi quá đáng!

Tôi gõ nhẹ cửa phòng Kai, D.O là người ra mở cửa, anh ấy to mắt nhìn tôi có ý hỏi tôi đang làm gì giữa đêm hôm thế này. Tôi lí nhí: “Cho em gặp Jong In tiền bối…”

Không đợi D.O vào, Kai đã đứng trước mặt tôi, vẻ mặt chán ghét: “Tìm tôi có việc gì?”

“Em có 2 vật này muốn đưa cho anh, từ nay về sau em sẽ không làm phiền anh nữa”

Kai nhíu mày: “Cô nói vậy là có ý gì?”

Tôi không nói gì, chỉ mỉm cười, nhét vào tay anh ấy bức ảnh cùng cái thẻ nhớ rồi chạy về phòng.

.

.

Sáng ngày hôm sau, tôi vừa tự nhìn mình vào gương xém té xỉu. Trời ạ, con ma nào đây? Tôi ốm lên một cách ngoạn mục, kiểu này đã gầy rồi còn gầy hơn nữa. Hôm nay là ngày tôi lên công ty để chuyển lại công việc cho anh Joon Ho, đến lúc phải trả mọi thứ về vị trí ban đầu của nó rồi.

Tôi đang mải mê suy nghĩ thì bất chợt đụng phải 1 người, tập tài liệu trên tay tôi cũng vì đó mà rơi xuống. Tôi luống cuống nhặt lên.

“Ân Hy? Em định nghỉ việc sao?”

“Lu Han? Anh Lu Han? Anh về hồi nào thế?” Tôi mở to mắt nhìn anh ấy, Lu Han đã gầy hơn trước, nhưng không làm mất đi vẻ dịu dàng của anh ấy.

Anh ấy bỏ qua câu hỏi của tôi, trên mặt biểu cảm lạnh như băng. Anh ấy siết chặt tay tôi rồi gầm nhẹ: “Ân Hy, có phải em lại muốn rời bỏ anh một lần nữa không?”

Tôi nhăn mặt nhìn anh ấy, Lu Han, anh ấy bị sao vậy?

“Lu Han, đau em… Em có đi luôn đâu, em chỉ làm manager giúp anh Joon Ho thôi, giờ anh ấy về rồi, em cũng nên giao việc lại cho anh ấy, không phải sao? Sau này anh muốn gặp em thì chỉ cần liên lạc với em là được rồi”

Lu Han nới lỏng đôi tay đang níu cánh tay tôi, tôi xoa xoa chỗ bị anh ấy cầm đến đỏ tay. Lu Han xấu hổ nhìn tôi, tôi ai oán dùng đôi mắt mọng nước nhìn anh ấy, anh ấy hắng giọng rồi bảo:
“À ừ…ừ…anh mới về hồi sáng nay thôi, lịch trình bên Trung cũng xong rồi, bây giờ về Hàn nghỉ ngơi vài ngày rồi chuẩn bị luyện tập cho album mới”

Cái người này, lúc nãy thì bỏ qua cái câu hỏi này, bây giờ lại trả lời là như thế nào. Còn nữa, hình như Lu Han vừa mới đỏ mặt? Tôi dụi dụi mắt! Có thật là Lu Han đã đỏ mặt không?

Tôi quay về KTX của EXO để thu dọn đồ đạc, điều làm tôi ngạc nhiên hơn nữa là cả 12 thành viên đều cùng hội tụ đông đủ và nhìn tôi…xếp đồ. Tôi chỉ tưởng tượng đến cảnh hàng ngàn fan hâm mộ nhìn tôi bằng ánh mắt lụ đạn thì cũng đả đủ lạnh run người rồi.

“Mọi người…mọi người đừng nhìn em nữa có được không ạ, mọi người vẫn có thể liên lạc với em mà”

Chan Yeol chấm nước mắt nhìn tôi bằng cặp mắt ai oán: “Eun Hee, sao em lại nở bỏ anh..”

“Park Chan Yeol, vào giờ phút này thì tớ không ngần ngại tặng cậu một đôi dép đâu nhé”. Baek Hyun “nhẹ nhàng” cảnh cáo Chan Yeol. Tôi phì cười, Chan Yeol và Baek Hyun, 2 người ấy lúc nào cũng mang cho người khác niềm vui cả.

Đến khi tôi thu dọn xong hành lí thì anh Joon Ho cũng vừa tới, anh ấy định chở tôi về KTX trường thì bị Lu Han ngăn lại, anh ấy muốn đưa tôi về KTX.

Tôi lần lượt ôm 12 từng người,không đúng, là 11 người chứ, nãy giờ tôi quên mất, hình như cả ngày hôm nay tôi không thấy Kai đâu cả, có lẽ… anh ấy vẫn còn ghét tôi lắm.

Trên đoạn đường về KTX, tôi và Lu Han đều im lặng. Đột nhiên, Lu Han lên tiếng làm tôi giật bắn mình:
“Ân Hy này, thời tiết trở lạnh rồi đó, nhớ mặc nhiều áo ấm vào”

“Ân Hy, mặc áo ấm vào con nhóc này, sao lại mặc phong phanh thế kia?”

Tôi hoảng hốt nhìn Lu Han, giọng nói này, câu nói này, hình như tôi đã thoáng nghe trong kí ức mấy lần rồi.

“Nếu như em không làm thì sao?”

Tôi cũng hoảng hốt với câu nói vừa rồi của mình, cũng chẳng hiểu tại sao mà tôi lại có thể nói ra câu nói đó. Lu Han vừa nghe xong câu đó, vội thắng gấp cái xe khiến đầu tôi tí nữa là đi luôn, sau đó anh ấy kích động nhìn tôi:
“Ân Hy, có phải em đã nhớ ra điều gì không?”

“Em… nhớ gì cơ?”

Anh ấy thở dài rồi tiếp tục lái xe. Tôi chợt nghe loáng thoáng một câu nói nhẹ tênh: “Có lẽ em sẽ chẳng bao giờ nhớ ra…”

Tôi cũng chẳng biết bản thân mình bị gì nữa, chỉ biết là tôi đang cố chạy trốn một cái gì đó, trong lòng tôi không ngừng gào thét rằng hãy sống thuận theo sự sắp đặt của số mệnh, vậy mà chẳng hiểu sao trái tim tôi lại chẳng chịu nghe lời…

Về đến KTX, tôi lo thu dọn phòng và sắp xếp lại đồ đạc như trước.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, là ai gửi tin nhắn?

“Jung Eun Hee, thành thật xin lỗi”

Là một dãy số lạ, có thể là ai đây nhỉ? Mặc kệ, dù gì cái tin này cũng không quan trọng cho lắm. Tôi thả cả người mình xuống chiếc nệm êm ái. Có lẽ tôi đã quá mệt mỏi với những rắc rối vừa qua. Và có lẽ tôi không đủ bản lĩnh như tôi từng nghĩ.

Ngày mai, mong rằng trời sẽ nắng.
.
.
Loáng thoáng mà đã gần hết hè, tôi sắp phải quay về trường học của mình, thời gian, đúng là không chờ đợi ai cả, vì vậy không nên lãng phí thời gian vào những chuyện vô bổ được. Hôm nay là ngày đầu tiên kể từ khi làm manager mà tôi được đi dạo dưới tán cây trong công viên thế này. Tôi vừa nghe nhạc vừa chạy bộ, vừa lẩm bẩm hát theo: “Urin deo isang nuneul maju haji anheulkka, sotonghaji anheulkka, saranghaji anheulkka..” Tôi đưa tay vuốt nhẹ chiếc lá… làm một exotic bình thường cũng hạnh phúc rồi…

Vì cứ mải mẽ hát mà tôi không chú ý ở đằng sau có người gọi mình, đến tận khi một cánh tay vỗ nhẹ vai tôi thì tôi mới quay đầu lại.

Là Baek Hyun tiền bối!

“Baek Hyun tiền bối? Sao anh lại ở đây?”

“Bọn anh được nghỉ mấy ngày mà em, làm việc mãi làm sao có sức!”

Tôi ngạc nhiên lắm, trụ sở SM cách đây rất xa, sao anh ấy lại ở đây?

“Anh đang làm gì ở đây?”

Baek Hyun dường như đã hiểu mọi thắc mắc trong lòng của tôi, vì vậy nên mới nhẹ nhàng mỉm cười giải thích: “Nhà anh ở khu này mà”

Tôi tròn mắt: “Woa, trùng hợp quá nha, trường của em cũng ở khu này đó, vậy là mấy ngày này chúng ta có thể gặp nhau rồi”
“Ừ, em đang tập thể dục sao, anh đi với em nhé”

Thế là chúng tôi cùng nhau chạy bộ xung quanh công viên. Tuy là Baek Hyun được xếp vào 1 trong những người lùn nhất EXO, nhưng dù sao anh ấy cũng chân dài gấp đôi đứa chân ngắn như tôi, vì vậy nên anh ấy chạy một cách rất nhẹ nhàng, còn tôi thì phải chạy theo anh ấy đứt hơi. Nhưng anh ấy cũng không hẳn là quá vô tâm, vì cứ chạy một lúc là anh ấy lại ngừng lại để chờ tôi.

Trên đường đi, chúng tôi đã kể với nhau rất nhiều chuyện, anh ấy còn kể cho tôi nghe những thói quen xấu của EXO, nào là Chan Yeol hay giành ăn với người khác, nào là D.O thường xuyên làm đồ ăn bị cháy khét,.. Những câu chuyện của anh ấy làm tôi cảm thấy vui hơn rất nhiều.

“Cuối tuần này SM sẽ tổ chức một buổi party nho nhỏ, em đi cùng bọn anh nhé?”

“Vậy là sẽ được gặp tất cả nghệ sĩ của SM sao?”

Anh ấy đột nhiên xoa đầu tôi, đôi mắt vốn đã nhỏ, sau khi cười lại càng híp lại, trông anh ấy cứ như một đứa trẻ tinh nghịch, Byun Baek Hyun ngoài đời đúng là khác biệt hẳn trên sân khấu.

“Tất nhiên rồi, em cũng có thể chụp hình chung với mọi người”

Tôi vui sướng đến nhảy cẫng lên, nắm tay anh ấy lắc lắc: “Thật sao? Thật sao? Em được đi thật sao?”. Vì quá vui và bất ngờ mà tôi không chú ý đến bàn tay mình đang nắm lấy bàn tay của anh ấy. Mãi đến khi tôi phát hiện ra Baek Hyun đang nhìn chằm chằm vào 2 đôi tay chúng tôi đang nắm lấy lẫn nhau thì tôi mới ngương ngùng rụt đôi tay lại.

Vốn dĩ định rút tay lại, nhưng Baek Hyun lại càng nắm chặt hơn nữa, tôi trừng mắt nhìn anh ấy một cái thì anh ấy mới hốt hoảng rồi rút tay về, giả vờ nhìn đi chỗ khác và huýt sáo, giống như không có chuyện gì xảy ra.

“Ân Hy, nếu như anh nói, anh thích em, em có đồng ý không?”

Giống như sét đánh giữa trời quang, Baek Hyun, anh ấy nói thích tôi, là tôi đang nằm mơ có phải không?

End Chapter 9

Anh yêu em, đồ ngốc – Chap 8

5 Th7

Chap 8
Ngày hôm nay, anh ta đã đối xử với tôi như thế, thì sau này, coi như quan hệ chúng tôi chấm dứt từ đây.

Tôi vừa chạy vào nhà thì thấy một trận hỗn chiến đang xảy ra. Su Ho đang ngồi vắt vẻo trên ghế salon, miệng thì đang nhai tóp tép kẹo, Kai và Se Hun đang đứng khoanh tay ở cửa, Baek Hyun đang cười lăn lộn dưới đất, D.O đang cùng với Chan Yeol rượt tên trộm chạy khắp nhà. Tôi trợn to mắt lên, tên trộm đó….là Ân Hải đây mà.

Chan Yeol đang cầm cây chổi đuổi theo Ân Hải, tay D.O thì cầm chảo múa may quay cuồng, Ân Hải đang chạy vòng vòng, mồ hôi vã ra như tắm, ba người cùng nhau chơi trò mèo bắt chuột à?

“ĐỨNG LẠI TÊN TRỘM KIA, HÔM NAY KHÔNG BẮT ĐƯỢC MI THÌ TA KHÔNG LÀ PARK CHAN YEOL”

Mà kể ra cũng lạ, chỉ có Chan Yeol với D.O là chạy vòng vòng theo Ân Hải, mấy người còn lại thì cứ như đang xem kịch vui vậy, thiệt là quá đáng, quá đáng mà. Tôi tức đến mức trợn mắt giậm chân.

Tôi vội nắm tay Chan Yeol lại, sau đó nói to: “Mọi người đừng hiểu lầm, đó là Jung Eun Hae, em trai của em”

Ân Hải chạy đến chỗ tôi, núp sau lưng tôi sau đó lè lưỡi chọc tức Chan Yeol. Chan Yeol trợn mắt lên với thằng nhóc, tôi chỉ biết thở dài. Thằng Ân Hải này chưa gì đã gây thù chuốc oán rồi, đúng là cái tính không bỏ được.

Su Ho vội kéo tôi, nét mặt đanh lại: “Khai mau, sao em lại giấu bọn anh chuyện này”

“Xin lỗi mọi người, lúc nãy giám đốc gọi em lên công ty, gấp quá cho nên không kịp nói với mọi người”

Thế là tôi đành ngồi kể hết đầu đuôi câu chuyện, từ chuyện Ân Hải và tôi là hai chị em rồi đến cái vụ tại sao nó lại bay qua Hàn với tôi. Sau khi nghe xong, mọi người đều gật gù một cái. Ân Hải vội giải thích thêm:

“Trong nhà có hai chị em, em là em út, còn Eun Hee chính là chị cả”

Nói xong còn đắc chí nhìn tôi, kiểu như tôi đã già còn nó mới là tương lai đất nước vậy. Mọi người thắc mắc tại sao Ân Hải lại giỏi tiếng Hàn đến vậy, tôi bèn cười, tưởng gì, nó học chuyên ngành ngoại ngữ, mà môn học chính lại là tiếng Hàn.

Mọi người trò chuyện xong, Ân Hải lôi cái vali của nó ra, mà thật là kì lạ, trong đó quần áo thì ít, mà đồ ăn thì chất như núi ấy. Tôi vui mừng khôn xiết, thằng nhóc này thiệt là biết thương chị mà, nó đem phở ăn liền, bún ăn liền, tôm khô, còn có cả mấy quyển tiểu thuyết Việt Nam, lại có cả poster của nhóm F4 Đài Loan mà một thời tôi từng cuồng nữa. Tổng cộng nó đem mấy thùng gói ăn liền, đủ ăn trong mấy tháng luôn ấy chứ.

Tôi định cho nó ngủ tạm với tôi một đêm, dù gì nó cũng mới 14 tuổi, chắc là không sao. Vừa nghe tôi nói thế, 6 người kia không ai đồng tình cả, à không, là năm người, Baek Hyun anh ấy về phòng rồi, anh ấy còn giận tôi thì phải. D.O đề nghị rằng Ân Hải sẽ ở cùng phòng của anh ấy và Kai. Tôi cứ nghĩ người khó chịu như Kai sẽ không đồng ý, mà ngược lại, anh ấy lại gật đầu cái rụp, thật là tính tình thất thường.

Tôi cùng Ân Hải ngồi nói chuyện cùng nhau trong phòng được một lúc, nó bảo là ba mẹ vẫn bình thường, vẫn thường xuyên đi thăm dì ở dưới quê. Nhưng mà tôi biết, nơi đó còn có một người quan trọng…

Tôi định đi ngủ thì có người nhắn tin cho mình.

“Ân Hy, trời mấy hôm nay bên đây quả thật là lạnh chết đi được.

Hôm nay bọn anh vừa ghi hình show thực tế, EXO-M nói là họ đều nhớ đến em.

Mệt quá, ngày mai còn phải đi diễn nữa, hôm nay ra ngoài mua đồ với Tao, tí nữa là bị fans bắt gặp, may là bọn anh chuồn lẹ.
À, em đã uống thuốc chưa nhỉ? Nhớ uống thuốc nhé. Cô gái hay quên.

EXO-M đều rất nhớ em.

9:48 PM

From Nai Con”

Lu Han là như vậy, anh ấy không gọi điện, mà ngày nào cũng nhắn tin đều đặn cho tôi. Tôi mỉm cười, không hiều sao trong lòng lại cảm thấy rất ấm áp. Tôi vội gửi lại tin nhắn cho anh ấy, nói rằng tôi vẫn uống thuốc đầy đủ và hỏi thăm cả sức khỏe anh ấy lẫn EXO-M. Chúng tôi nhắn tin cho nhau một lúc, anh ấy nói chuyện rất vui, còn hay chèn hình mặt cười vào nữa, không ngờ Lu Han lại dễ thương đến vậy. Tôi suy nghĩ vu vơ rồi cứ như vậy mà ngủ lúc nào không biết.

.
.

“Cái này là cái gì đây?”

Kai tựa người vào tường nhíu mày nhìn tôi và Ân Hải, anh ấy cầm gói phở ăn liền lên rồi hỏi. Tôi với Ân Hải đang mải mê chọn thức ăn cũng không để ý. Tôi sợ Kai dành đồ ăn với mình, bèn thản nhiên nói:

“Mì gói thường thôi, có gì đâu”

Nhưng tôi lại quên mất người mình đang nói chuyện là ai. Kai nhẹ nhàng bước đến cạnh Ân Hải, sau đó vỗ nhẹ vai nó:

“Eun Hae, này là gì?”

Tôi chớp chớp mắt nhìn Ân Hải ý bảo nó đừng nói gì hết, mà đáng chết, thằng nhóc là fan hâm mộ số 1 của Kai. Thật là đau lòng, biết vậy hồi đó làm KaiSoo shipper không truyền vào não nó rồi, để bây giờ nó giở chứng ngu như vậy. Ôi, đồ ăn của tôi.
Kai nhếch mép cười, tiện tay quăng gói phở vào thùng. Đúng lúc đó, Baek Hyun và Se Hun đi ngang qua, họ cùng nhìn tôi. Trời ơi, với ánh mắt dễ thương này thì làm sao tôi cưỡng lại được.

“Đây là đồ ăn Việt Nam à?”

Gật gật.

“Có ngon không?”

Gật gật.

“Nấu cho bọn anh với nhé”

Gật gật.

Ù ù cạc cạc, thì ra tôi mê sắc đến mức này rồi cơ đấy.

.
.

“Trịnh Ân Hy, I love you, à không, không được”

“Tôi thích em, Trịnh Ân Hy”

“Trời ơi, làm sao bây giờ?”

“Nói lại nói lại”
Tôi đang đi vệ sinh thì bỗng có một giọng nói êm tai vang lên. Nếu như tôi nghe không lầm là tên tôi thì phải? Trời đất, không lẽ tôi đang nằm mơ hay sao? Không được không được, chắc là tôi đang nằm mơ rồi.

Nằm mơ thì nằm mơ, vẫn phải đi toilet cái đã chứ.

Sáng hôm sau thức dậy, đầu tôi bị u 1 cục to tướng, lí do là gì thì tôi cũng không nhớ rõ nữa. Sao mà số tôi nó đen đủi thế này cơ chứ.

Chan Yeol chạy đến chỗ tôi, anh ấy cúi người xuống sau đó đưa hai tay lên xoa trán tôi. Bỗng dưng tôi thấy một luồng khí lạnh thổi qua, vừa đảo mắt tìm kiếm thì thấy không hẹn mà 5 cặp mắt kia đang nhìn 1 hướng, chính là đôi tay của Chan Yeol. Ân Hải ngồi kế bên tôi thì chẳng mảy may để ý, nó đang bận cắm cúi ngồi ăn. Hừ, đúng là đồ heo tham ăn.

Kai bưng tô phở đi ngang chỗ tôi, do bất cẩn mà anh ấy làm đổ nước vào cái tay Chan Yeol đang đặt trên trán tôi. Chan Yeol la lên một cái, rụt tay lại rồi nhìn Kai bằng ánh mắt đau đớn. May là nước lèo này đã nguội rồi, không thôi thì tôi biết ăn nói với người hâm mộ thế nào đây. Nước đổ trên cánh tay Chan Yeol, may là không trúng mặt tôi.

“A, em xin lỗi, em không cố ý đâu”

Chan Yeol mắt rưng rưng nhìn Kai, sau đó lại nhìn tôi. Tôi định xem Chan Yeol có bị bỏng không thì Kai đã nhanh hơn một bước, anh ấy kéo Chan Yeol đi vào phòng.

Không biết có nhìn lầm hay không, tôi lại thấy Baek Hyun nở nụ cười…

.
.

Lịch diễn của EXO ngày càng dày đặc. Tôi ngồi chờ họ phỏng vấn mất 3 tiếng mà vẫn chưa thấy ra. Buồn chán, tôi bèn bật tivi lên xem có chương trình nào hay để xem không.

“Cô Lee Rae Kyung, xin cho hỏi mẫu người của cô là như thế nào ạ?”

Woa ~ Chẳng phải là chị Rae Kyung đây sao, tôi là fan hâm mộ của chị ấy. Xem kìa, vừa xinh đẹp lại dễ thương nữa chứ, tôi là con gái nhìn mà còn mê nữa huống chi.

“Thật ra, tôi đã có đối tượng rồi, tôi chỉ tiết lộ được đến như vậy thôi”

Rae Kyung quả là xinh đẹp, bạn trai của chị ấy chắc cũng không thua kém gì chị ấy đâu nhỉ. Nếu tôi có thể gặp được chị ấy một lần thì tốt quá rồi… chắc hẳn là chị ấy còn đẹp hơn gấp mấy lần trong tivi nữa.

Rae Kyung thướt tha dịu dàng như vậy, liệu Baek Hyun có thích mẫu người như vậy không nhỉ. Mà sao vậy, tại sao tôi lại nghĩ đến Baek Hyun ngay lúc này? Có phải là tôi bị cái gì rồi không? Cũng có lẽ lần trước bị va vào đoàn tàu nên đầu óc không tỉnh táo cho lắm đây mà.

Tôi đang mải mê đấu tranh tư tưởng thì Baek Hyun chạy đến chỗ tôi, dường như anh ấy đã không còn giận tôi rồi. Người ta thường nói con gái khó hiểu, tôi thì thấy con trai khó hiểu hơn trăm lần. Tôi đang định mở miệng bắt chuyện với Baek Hyun thì bỗng anh ấy quay phắt mặt đi, làm cái miệng đang mở ra của tôi đơ giữa trời.

Se Hun mặt đầy mồ hôi, trên gương mặt trắng sữa là nụ cười nhợt nhạt, anh ấy đã quá mệt mỏi rồi.

“Eun Hee à, em có thể cùng anh về nhà được không?”

Bộp.

Chan Yeol đưa tay cốc đầu Se Hun một cái, hét lên: “Se Hun, em mất trí rồi à, sao lại nói thế”

Nghe thấy vậy, Se Hun ngượng đỏ mặt rồi nói lí nhí: “Em nói nhầm một chút thôi mà, em xin lỗi”

Tôi bỗng thấy ấm áp đến lạ thường, tại nơi đất khách quê người này, tôi đã không còn cô đơn nữa, tôi đã có những người bạn cùng đồng hành bên tôi. Cám ơn mọi người, EXO-K.

EXO-K đã quay đi quay lại màn trình diễn 3 lần nhưng còn chưa đạt, tôi có thể thấy mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt họ, ai nấy nhìn cũng đầy mệt mỏi. Các fan ở dưới vẫn còn cỗ vũ rất nồng nhiệt. Tôi thấy Baek Hyun cười tươi với một fan nữ, chết tiệt, hôm nay tôi lại thấy cái nụ cười này đáng ghét một trăm lần.

Vừa quay mặt qua thì tôi đơ người, là…tôi đã được gặp Rae Kyung, trong một khoảng cách rất rất gần, là chị ấy, là chị ấy. Thế là tôi phấn khích đến gần, thấy chị ấy đang đứng cạnh áo khoác của Kai, tôi vỗ lưng Rae Kyung một cái. Chị ấy có vẻ giật mình, thậm chí là còn hơi shock nữa. Sau đó chị ấy mỉm cười nhìn tôi:

“Xin hỏi… em là?”

Tôi nhanh nhảu đáp: “Em là Jung Eun Hee, là quản lí tạm thời của EXO-K ạ”

“Ừ ừ, chào em, chị có việc phải đi trước, gặp lại em sau nhé”

“Vâng ạ, chào chị”

Thật là, người đẹp mà giọng nói cũng hay nữa. Tôi quyết định rồi, sau này sẽ càng thần tượng chị ấy hơn nữa. Tại sao cùng là người trái đất mà người ta lại đẹp như công chúa, còn tôi thì như tì nữ thế này? Thật là sự thật phũ phàng mà.

.
.

“Nói đi, có phải là do cô lấy hay không?”

“Không, không phải em, xin anh hãy tin em”

Trời ơi, tại sao Kai lại trở nên như thế này, mới vài giây trước, còn vui vẻ đứng trước mặt tôi, vậy mà bây giờ lại dùng những lời lẽ này nói với tôi. Chả lẽ bao nhiêu ngày qua tiếp xúc với tôi, anh ấy không thực sự tin tưởng tôi hay sao?

Baek Hyun chen giữa hai người bọn tôi, ánh mắt không lay động: “Jong In, thôi đi, Eun Hee đã bảo cô ấy không lấy thì chắc chắn không lấy, tại sao em lại gay gắt với cô ấy như thế?”

“Em vừa mới đi quay lần 3 còn có, tại sao vừa quay lại đã mất rồi?”

Thì ra anh ấy nghĩ tôi là một con người không đàng hoàng như thế, anh ấy xem tôi như một tên trộm, thì ra là như thế.

“Kim Jong In, em không hề đụng chạm đánh cắp cái gì của anh, em chỉ nói vậy thôi, anh suy nghĩ sao thì tùy”

Trái tim tôi chợt nhói lên đau đớn, thì ra trong mắt anh ấy tôi lại thấp kém đến như vậy. Tôi bỗng nhận ra, lúc nãy trong phòng chờ chỉ có đúng một mình tôi, ngoài ra thì có chị Rae Kyung, không còn bất kì một ai khác nữa… Chẳng lẽ…

Không suy nghĩ gì hơn, đôi chân tôi chạy đến phía trước, cố bước thật nhanh đến phòng trang điểm.

Đứng trước mặt Lee Rae Kyung, tôi không cảm thấy run sợ gì cả, chỉ thản nhiên hỏi:

“Chị Rae Kyung, lúc nãy…”

Rae Kyung nháy mắt có ý bảo thợ trang điểm ra ngoài. Chị ấy đứng dậy đối mặt tôi, nhếch mép nói: “Phải, là tôi làm đấy, thì sao nào?”

“Chị…”

“Cô là cái thá gì mà bày đặt đứng ở đây, đừng tưởng rằng tôi không biết cô thích Byun Baek Hyun”

“Chị… chị nói vớ vẩn cái gì đó”. Cái gì? Đùa sao? Tại sao chị ta lại có thể ăn nói hàm hồ như thế này chứ?

Rae Kyung vuốt mái tóc dài của mình, nhẹ nhàng nói: “Lúc nào ánh mắt cô cũng nhìn tên đó, không phải sao? Đồ con gái ngoại quốc lẳng lơ”

“Chị nói cái gì?”

“Tôi nói cô là đồ con gái đê tiện, ba mẹ không dạy cô rằng phải biết ăn nói lễ phép trước mặt tôi sao?” Chị ta lại cười mỉa, không hiểu sao, tôi thấy nụ cười đó… thật ghê tởm.

Bốp. Tôi đã không thể kìm lòng, và tát chị ta, con người này, tại sao lúc trước tôi lại có thể thần tượng và cho rằng chị ta là thiên thần cơ chứ.

Chị ta ôm mặt khóc, miệng bắt đầu rên rỉ: “Eun Hee, tôi xin cô, tôi không lấy cắp gì cả, sao lại vu oan tôi?”

Cái gì thế này? Tôi đang tự hỏi chị ta nói gì thì lần lượt Kai, Baek Hyun bước vào. Và bây giờ, tôi đã hiểu chị ta hành động vậy là có ý gì. Thì ra chị ta đã âm mưu từ trước, con người này, thật là đã làm tôi quá sức chịu đựng rồi!

Đúng như tôi dự đoán, Kai gắt gỏng bước đến trước mặt tôi, lấy tấm hình từ túi xách của tôi ra:

“Jung Eun Hee, không ngờ cô lại là một đứa ăn cắp”

Dẫu biết trước là anh ấy sẽ nói như thế, nhưng tại sao trái tim tôi lại đau đớn đến như vậy? Tại sao anh ấy lạ không tin tôi? Đúng rồi, chắc chẳn anh ấy sẽ chẳng bao giờ tin một đứa con gái thấp hèn như tôi. Dù đã cố kiếm chế cảm xúc, thế nhưng nước mắt tôi vẫn cứ một mực rơi, làm nóng cả gương mặt đang tái xanh của tôi. Lee Rae Kyung đang mỉm cười, có lẽ cô ta đắc chí lắm!

“Coi như tôi phục cô!”. Dứt lời, tôi hướng lấy phía cửa mà chạy. Xa rồi những ngày đó, tôi còn tưởng Kai đã không còn thành kiến với tôi, nhưng có lẽ, tôi đã nghĩ sai. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, con người ta ghét nhau cũng không phải là ngày một ngày hai, có lẽ tôi thực sự đã suy nghĩ quá nhiều rồi…

“Đứng lại!”

“Kim Jong In, giới hạn của tôi đã quá mức rồi, anh còn muốn tôi nói gì đây? Muốn tôi nhận mình là kẻ cắp trong khi tôi không hề làm bất cứ điều gì? Nếu như trong đầu anh còn cái ý nghĩa đó thì tôi khuyên anh mau mau bớt hoang tưởng đi, đồ khốn!”
Bốp.

Kim Jong In, là anh đã tát tôi trước mặt mọi người.

“Cái tát của ngày hôm nay, anh nhớ lấy”. Anh ta đã sỉ nhục tôi như thế, thậm chí còn tát tôi như thể tôi là một kẻ cắp thực sự. Ngày hôm nay, anh ta đã đối xử với tôi như thế, thì sau này, coi như quan hệ chúng tôi chấm dứt từ đây.

Sau lưng, Baek Hyun vẫn chạy theo tôi, nhưng tôi không còn mảy may gì đến nữa. Đôi chân tôi cứ chạy, cứ chạy, lí trí bảo tôi rằng tôi không được chạy, phải giải quyết xong tất cả mọi việc, còn con tim tôi thì mách bảo rằng: Hãy chạy đi Trịnh Ân Hy, đừng quay về cái nơi mà người ta đã lăng nhục mày như vậy. Tôi không quá đau đớn, cũng chẳng có tiếc nuối gì, vì đơn giản, hình như trái tim tôi đã bị người ta khoét đi một lỗ rồi, giờ có thêm một vết nữa, cũng chẳng sao.

.
.

Ngồi trong quán trà sữa, tôi cứ thơ thẩn nhìn đi nhìn lại khung cảnh dưới phố, nơi có những cơn mưa len lỏi theo ánh nắng nhẹ tí tách rơi xuống đường. Mưa nắng. Cũng giống như lòng tôi lúc này: lúc nắng, lúc mưa, lúc ấm áp, lúc lạnh lẽo. Chuông điện thoại bất chợt làm tôi tỉnh giấc, là điện thoại của Lu Han! Suốt mấy tuần qua anh ấy chẳng gọi, làm tôi còn tưởng rằng anh ấy đã quên tôi rồi.
Đầu dây bên kia, Lu Han sốt sắng hỏi han tôi: “Ân Hy, em có làm sao không, Jong In nó đã tát em, em không sao chứ?”

Cánh tay trái cầm điện thoại của tôi chợt run nhẹ, ly trà sữa trên bàn bị tôi làm đổ, ướt cả góc bàn. Tại sao, tại sao Lu Han, anh ấy lại biết?

~End Chap 8~

Anh yêu em, đồ ngốc – Chap 7

5 Th7

Chap 7
Nhưng có lẽ, Ân Hải qua đây cũng là một chuyện tốt, nếu như nó không tự qua thì tôi cũng sẽ phải khiến nó qua. Có lẽ Ân Hải là bước đầu cho quá khứ đã đánh mất của tôi…

Tôi sửng sốt thấy Kai đang cầm chai rượu trong tay, trước mặt anh ấy là mấy người đàn ông đang lao vào anh ấy, họ còn cầm cả gậy. Không nghĩ nhiều, tôi liền lao vào, lúc này, tôi chỉ lo sợ, Kai là một thần tượng, nếu gương mặt anh ấy mà bị hủy hoại thì sao, ngày mai còn có buổi biểu diễn, huống hồ, công ty cũng sẽ trách phạt vì tôi là quản lý của họ.

Trong đầu tôi không còn nghĩ gì ngoài suy nghĩ về nhan sắc của Kai, không biết mọi chuyện sẽ thế nào khi gương mặt đó bị biến dạng. Tôi định lao vào thì bị Baek Hyun kéo trở về, anh ấy lắc đầu nhìn tôi. Lòng tôi cứ như lửa đốt, cho đến khi Kai xông vào đánh nhau thật thì mọi người chúng tôi đều giật mình.

Se Hun đứng cạnh chúng tôi, anh ấy kéo tay Su Ho: “Hyung à, làm sao đây, Jong In tại sao lại đánh nhau, cái tính đó bỏ lâu rồi mà, sao bây giờ…”

Vậy có nghĩa là trước đây anh ấy đã từng đánh nhau, là trước khi debut, hay là sau khi debut. Tại sao hôm nay anh ấy lại đánh nhau, chuyện gì đã khiến anh ấy mất bình tĩnh đến như vậy?

“Có lẽ… nó biến thành một thằng ngốc rồi”. Su Ho khẽ thở dài, chúng tôi không còn ai mảy may chú ý đến câu nói đó, có lẽ do nó quá khó hiểu, hoặc cũng có lẽ, do chúng tôi chỉ chú ý đến một người duy nhất: Kai.

Một đánh với năm, mấy người này có thấy hèn không vậy. Nhưng mà theo như tôi quan sát, năm người này sẽ nhanh chóng gục dưới chân của Kai. Cách của anh ấy đánh người, thật sự không thể hình dung, rằng nó quá tàn nhẫn thì phải, tôi chỉ cảm nhận được ánh mắt lạnh băng từ anh ấy. Trong mắt anh ấy hình như quá xa lạ, đến bản thân tôi còn ngạc nhiên tự hỏi liệu đây có phải là Kai? Tôi toan định chạy ra giúp Kai một tay, dù gì có còn hơn không, vả lại tôi cũng là một cao thủ Taekwondo cơ mà.

Chúng tôi đang đứng quan sát, 5 người kia bắt đầu yếu thế rồi. Bỗng nhiên, từ đâu chạy ra một tên, vẻ mặt hắn rất đáng khả nghi, cứ núp núp sau cái bàn làm tôi chú ý. Tôi chợt nhìn xuống tay hắn, hắn đang cầm một chai rượu rỗng rất to, có khi nào…

Một dự cảm không lành bỗng hiện lên.

Tôi không chút đắn đo lao vào người tên đó.

Lúc này tôi đã quên mất mình có võ, chỉ có một suy nghĩ là không thể để tên này làm tổn thương đến Kai.

Choang.

Tiếng thủy tinh vỡ tan.

Cánh tay tôi rỉ máu, đau rát.

“ĐỒ NGỐC, CÔ LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ HẢ?”

Tôi mỉm cười nhìn Kai, chắc bây giờ nụ cười của tôi xấu lắm, nhưng không hiểu sao, tôi có chút thất vọng, tôi đã đỡ cho anh ấy mà chỉ nhận được một câu mắng tôi là đồ ngốc thôi sao.

Tên đầu sỏ gây ra chuyện đang run lẩy bẩy nhìn tôi, chắc hắn cũng không muốn có thương tích xảy ra ở đây. Su Ho lúc này nhìn tên cầm đầu, sau đó anh ấy lôi hắn ra một góc nói chuyện gì đó, tôi cũng không rõ. Tôi đau đến nhăn mặt mày, Baek Hyun vội chạy đến cầm máu cho tôi.

“Đồ ngốc, sao em lại chắn cho nó”

Tại sao ngay cả Baek Hyun cũng gọi tôi là đồ ngốc? Tôi cắn chặt môi dưới, sau đó thì thào:
“Lỡ như làm tổn thương đến Jong In tiền bối”

Baek Hyun vội ấn chặt vết thương của tôi làm tôi nghiến răng một cái, anh ấy lạnh lùng nói: “Tên đó chỉ hù dọa thôi, ở đây trước đến nay không bao giờ xảy ra tình trạng đánh nhau thế này”

“Vậy tại sao..”

“Chỉ là hù dọa thôi, em biết chứ! Em là xông vào…mà lúc đó, cái tên đó…”. Baek Hyun đột nhiên không nói nữa, anh ấy bắt đầu thở dài.

Kai đột nhiên lên tiếng: “Đi bệnh viện”

“Vết thương ngoài da thôi em…”. Tôi còn chưa nói hết câu thì đã bị Kai kéo đi, anh ấy không biết dịu dàng với phái nữ hay sao chứ, thật là đau muốn chết, giống như muốn bóp nát cổ tay tôi vậy. Trước khi quay đi, tôi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Baek Hyun còn đang ngây ngốc đứng đó, anh ấy không nói gì, xoay lưng bước đi, chỉ để lại cho tôi một khoảng không vô tận.

Lúc đến bệnh viện, bác sĩ mắng cho Kai một trận rồi bảo là sao lại dùng bạo lực với bạn gái. Tôi thì ngồi biện minh rằng thật ra tôi và Kai chỉ là bạn bè, kết quả bị ông bác sĩ ấy mắng thêm một trận, nói rằng tôi chỉ giỏi bênh vực bạn trai. Kai đặc biệt kì lạ, anh ấy không nói gì cả, chỉ ngồi lẳng lặng xem vết thương của tôi rồi đến khi bị mắng, anh ấy lại gật đầu cam chịu.
Nhìn tôi với Kai giống tình nhân lắm sao, nhìn vẻ mặt dửng dưng của anh ấy mà có tình cảm với tôi thì chắc trời có mà sập mất.

Điện thoại của Kai đột nhiên vang lên, anh ấy ra ngoài nói chuyện. Thật là trùng hợp, cứ cách mấy ngày là tôi lại bị thương, cứ cách mấy ngày là EXO xảy ra chuyện, chắc là chẳng có một quản lí nào như tôi cả. Đau lòng quá đi.

“Baek Hyun và Se Hun vừa mới gọi, bọn họ nói đưa cô về nhà mau để xem cô còn nguyên vẹn không”

Bệnh viện cách KTX của EXO không xa lắm, lúc này đã là 11 giờ đêm, phố xá yên tĩnh, tôi và Kai bước đi bên nhau. Bóng anh ấy in trên mặt đất, bóng lưng vẫn cô độc như ngày đầu tôi nhìn thấy.

Có phải tôi nhìn nhầm rồi hay không, bước chân của Kai đang chậm lại, anh ấy…chờ tôi hay sao?

Về đến nhà, cả 5 người còn lại đều đứng bật dậy bước nhanh đến chỗ tôi, quay người tôi vài vòng rồi họ mới thở phào nhẹ nhõm.

Baek Hyun nhìn thấy tôi xong rồi lại quay người vào phòng mình đóng cửa lại. Nhìn cánh cửa mà lòng tôi đau xót, cái gối lần trước anh ấy vẫn chưa trả cho tôi cơ mà. Lạ thật, sao anh ấy lại như thế nhỉ?

Tôi vào phòng, đột nhiên nhớ tới thứ đó, lòng tôi nảy lên một cái. Tôi kéo ngăn tủ ra, bên trong là điện thoại của Lu Han.

“Sao em không bắt máy, đang bận sao?
7:30 PM”
“Bọn nhóc bên kia có ngoan không, bên đây mấy nhóc kia toàn hỏi về em thôi
8:12 PM”
“Chưa hết bận à, chừng nào xong rồi gọi lại cho anh nhé
8:44 PM”
“Anh sẽ sớm quay về Hàn, có lẽ bên đây thêm nửa tháng nữa thôi
10:00 PM”
“Trời bên đây bắt đầu trở lạnh rồi. Anh có nghe dự báo thời tiết, Seoul ngày mai sẽ có tuyết, em nhớ mặc áo ấm vào. Bệnh của em không được mất bình tĩnh, biết chưa. Còn nữa, nhớ uống thuốc đúng giờ! Đi ngủ đi nhé, con gái thức khuya không tốt đâu, hi vọng là em đã ngủ rồi!
10:45 PM”

Tất cả tin nhắn mà tôi đọc được, kể cả những cuộc gọi nhỡ đó, tất cả đều ghi một cụm từ: “From Nai Con”. Tôi mỉm cười nhắn tin lại:
“Vâng ạ, em bắt đầu đi ngủ đây, em sẽ uống thuốc đúng giờ, ngày mai em sẽ liên lạc với anh. Chúc ngủ ngon, anh cũng giữ gìn sức khỏe nhé”

Tôi rùng mình một cái, nếu như để Lu Han biết chuyện hôm nay thì…. không còn tưởng tượng được nữa.

Lòng tôi đang rối lắm, nhớ đến hôm Lu Han biết sự thật về Ân Hàm, anh ấy đã quay lưng bỏ đi, chính tôi cũng không biết anh ấy làm vậy là như thế nào, hay là…anh ấy yêu chị Ân Hàm?

Tôi nhìn điện thoại trong tay, trong lòng đắn đo liệu có nên gọi điện cho ba mẹ không, đã lâu lắm chưa gọi họ, mà giờ này, không biết họ đã ngủ chưa. Rốt cuộc không cầm lòng được, tôi bèn ấn phím gọi.

Điện thoại vừa bắt tín hiệu, tôi đã bị mắng một hơi dài.

“Nè, cái thằng điên nào đêm hôm để ta ngủ mà gọi điện thoại thế hả?”

Là cái thằng Ân Hải đây mà.

“Thằng quỉ, chị mày gọi mà cũng dám quát à?”

“Chị gì đây? Hả? What? Ân Hy, là bà chị đó hả, có biết là em nhớ chị lắm không? Mấy hôm nay điện thoại cho chị mà chẳng được gì hết!”

“Biết biết, điện thoại của chị bị hư, mà dạo này ba mẹ sao rồi, em học hành có tốt không hả?”

“Tất nhiên là học giỏi rồi, ba mẹ nhớ chị lắm, a, mà em sắp qua bên Hàn rồi đó”

“Qua Hàn gì cơ? WHAT? Tiền ở đâu mà qua Hàn hả?”

“Tiền dành dụm học bổng từ trước tới giờ thôi, một ít đưa cho ba mẹ, còn lại để mua vé máy bay”

Tôi trợn mắt lên, nếu hôm nay tôi mà không gọi cho nó thì có mà ngày mai nó vác cả vali tới đây mà tôi không hề hay biết gì hết.

“Thế chừng nào sang?”

“Ờ, chắc là tối mai đến nơi, chuẩn bị đi nhé, bye bye, em đi ngủ đây”

Bíp bíp, tín hiệu bị ngắt rồi. Cái thằng này, không bao giờ để tôi kịp nói thêm mấy từ nữa. Nhưng có lẽ, Ân Hải qua đây cũng là một chuyện tốt, nếu như nó không tự qua thì tôi cũng sẽ phải khiến nó qua. Có lẽ Ân Hải là bước đầu cho quá khứ đã đánh mất của tôi…

.

.

Buổi sáng thức dậy sớm, tôi cùng EXO-K đi theo lịch trình của họ. Không hiểu sao, Baek Hyun không còn bắt chuyện với tôi như mấy hôm trước, làm tôi có chút buồn, chẳng lẽ tôi đã làm cho anh ấy phiền lòng gì hay sao.

Tôi đứng ngây ngốc ở cửa, mãi đến khi D.O tiền bối kêu tên tôi thì tôi mới giật mình, sau đó nhanh chân chạy theo họ.

Ngồi đợi EXO-K ghi hình mấy tiếng đồng hồ, bụng tôi đã biểu tình rồi. Buổi sáng do vội quá chưa kịp ăn sáng. Tôi vội chạy đi mua tạm ổ bánh mì thịt để lót dạ, không thể ngược đãi cái dạ dày được, nhưng mà…tiền lương tôi còn chưa nhận được.
Tôi chưa kịp cho cái bánh mì vào miệng thì đã bị một người đến cướp. Tôi đang tự hỏi ở Hàn có cả cướp thức ăn hay sao, thì từ trên đỉnh đầu truyền đến một giọng nói quen thuộc:
“Con gái mà ăn thứ này thì không tốt đâu”

Bộp.

Cái bánh mì đáp thẳng vào thùng rác bên cạnh tôi. Tôi tức muốn khóc.

“Củ cải, trả tiền đây”. Tôi khó chịu đứng lên, sau đó trừng mắt nhìn Kai.

“Củ cải? Hử”

Kai nhếch môi châm chọc, sau đó anh ấy nhéo má tôi: “Đi ăn cơm với tụi này”

Kể từ tối hôm qua, thái độ của Kai đối với tôi quay vèo vèo 180 độ, không hẳn là anh ấy quan tâm hay chăm sóc tôi, chỉ là không còn cái ánh nhìn có gai như trước đó. Ngược lại, Baek Hyun lại không nói chuyện với tôi, có lẽ anh ấy đã giận tôi rồi.
Tôi đành lẽo đẽo đi theo Kai, vừa thấy Baek Hyun bước ra cùng D.O, tôi liền lon ton chạy theo anh ấy. Baek Hyun chỉ lạnh lùng nhìn tôi một cái rồi bước chân trở nên gấp gáp. Tôi thở hụt hơi chạy theo anh ấy.

“Baek Hyun tiền bối, Baek Hyun a, tiền bối đợi em với”

Nhưng anh ấy vẫn bước đi cùng D.O mà không quay đầu lại, tôi chỉ cảm thấy khó chịu đến vô cùng, đến tột cùng là tôi đã làm gì? Baek Hyun tiền bối à…

Chúng tôi đến một quán ăn gần đó, đây là phòng V.I.P mà công ty đã đặt từ trước, những nghệ sĩ của SM thường lui tới đây, thứ nhất là đây là chỗ quen, thứ hai là ở đây không sợ đám phóng viên nhà báo hay xoi mói chuyện riêng tư gì cả, an toàn tuyệt đối.

Ban đầu tôi chạy đến định ngồi gần Baek Hyun để làm hòa với anh ấy, ai dè tôi vừa đặt mông ngồi xuống thì Baek Hyun đứng lên đi đến chỗ bên cạnh Su Ho. Tôi chỉ biết cười gượng, nước mắt sắp rơi đến nơi, từ trước đến giờ Baek Hyun đối xử với tôi rất tốt, tôi cũng rất mến anh ấy nữa, nhưng mà tự dưng anh ấy lại như thế với tôi, tôi cảm giác bứt rứt khó tả. Se Hun thấy vậy thì kéo ghế ngồi cạnh tôi, anh ấy nháy mắt với tôi một cái.

Phục vụ đem đồ ăn lên cho chúng tôi, tôi chỉ cắm cúi ăn mà cũng không nói gì. Món ăn nhiều nhất mà tôi cứ gắp liên tục là thịt xông khói, Bacon đáng ghét, ăn anh tới chết luôn.

Tôi ăn nhanh quá nên bị nghẹn, Se Hun ngồi cạnh vỗ lưng cho tôi, xong anh ấy đưa cho tôi ly nước.

“Em dễ thương thật đấy, yêu quá đi”

Phụt.

Chan Yeol tiền bối ngồi đối diện phun cả miệng cơm vào mặt Se Hun. Su Ho thì ngồi ho liên tục. Tôi hoảng hốt quay sang nhìn Baek Hyun, quả nhiên anh ấy đang nhìn cái tay Se Hun đang vỗ lưng cho tôi, sao tôi cứ có cảm giác như bị bắt gian tại giường thế này?

Kai nghiêm mặt nhìn Se Hun: “Se Hun, cậu lo mà ăn đi, suốt ngày nói nhảm”

Tôi cũng chẳng hiểu tại sao Kai lại gắt gỏng như thế nữa. Se Hun thì đương nhiên là hiền như cục bột, anh ấy chỉ mỉm cười qua loa cho qua chuyện, tiếp đó lại gắp thức ăn cho tôi.

Tôi đang ăn thì Chan Yeol lại hỏi 1 câu làm tôi suýt nghẹn: “Eun Hee à, em cao mấy mét?”

Trời ạ, không lẽ tôi nói là tôi cao 2 mét, tôi ai oán nhìn Chan Yeol, Chan Yeol à, chiều cao là nỗi đau muôn thuở của em đó. Tôi không nói, chỉ trề môi nhìn Chan Yeol, thế là Kai thêm vào.

“Hừ, nhìn lùn như vậy 1 mét rưỡi cái chắc”

Anh hai à, có cần bôi bác em như vậy không, tôi chỉ bực mình đáp lại:
“Hứ, em một mét sáu mươi ba đó, còn đang phát triển mà”

Kai hừ mũi một cái: “Với vóc dáng hiện tại thì quả là rất giống học sinh cấp 2”. Nói xong Kai còn gật gật đầu một cái.

Cái con người này tôi cãi không lại, tôi bèn cắm cúi ăn tiếp không thèm để ý tới anh ấy nữa.

Cả ngày đi theo EXO mà tôi bị xoay như chong chóng, riết rồi tôi cũng không hiểu mình là quản lí hay là ô sin cấp thấp nữa. Su Ho thỉnh thoảng tranh thủ giờ nghỉ chạy đến chỗ tôi, anh ấy cho tôi mấy chai nước suối, thật là ra dáng anh cả.

.

.

Về đến KTX, tôi quăng ba lô xuống, định nghỉ ngơi 10 phút để lên công ty gặp giám đốc thì điện thoại reo, tôi chợt nhớ ra là quên đón Ân Hải ở sân bay, chết mất, chuyện quan trọng mà lại quên.

“Ân Hy, chị ra đây cho em, mở cửa mở cửa”

Bụp. Điện thoại rớt.

Ân Hải…nó đang đứng trước cửa nhà sao, tôi sắp ngất đến nơi đây. Chắc phải tạm để nó ở đây một đêm rồi ngày mai lại tìm chỗ ở cho nó, dù gì nó cũng ở đây lâu. Trời đất, tôi còn chưa nói cho EXO biết, không biết họ sẽ làm gì đây.

Tôi đành ngậm ngùi gạt phăng mấy cái suy nghĩ đó rồi nhanh chóng chạy ra mở cửa. Đứng trước mặt tôi là Ân Hải, qua mấy năm mà nó đã cao hơn tôi rồi. Thấy tôi còn ngây ngốc đứng đó, nó liền gõ đầu tôi một cái rồi bước vào nhà.

Tôi nhìn đồng hồ, 10 phút rồi, phải chạy lẹ lên công ty thôi. Tôi liền không nói gì đẩy nó vào phòng mình, sau đó đưa nó bức thư tôi đã ghi từ trước dặn dò nó không được phá phách, phải ở trong phòng đến khi tôi về cái đã.

“Ân Hy, phòng chị đây à?”

“Ê Ân Hy, đi đâu vậy cho em đi với”

“Ân Hy Ân Hy, sao lại nhốt em trong phòng?”

Tôi vừa hì hục mang giày vừa nói vọng vào trong với nó: “Đọc bức thư đó đi, chị đang gấp lắm, đi không đúng giờ là bị trừ tiền lương, xin lỗi em, tí chị về liền”. Nói đùa gì chứ, giám đốc rất khó tính, không khéo tiền lương mà bị trừ thì khổ. Tôi nhìn từ đầu tới chân, tạm ổn, giám đốc cũng rất khó tính, tôi ba chân bốn cẳng chạy vèo xuống. May là EXO-K họ vẫn chưa đi về.

Sau một hồi bị giám đốc phê phán từ đầu tới chân, từ tác phong đến gương mặt, tôi rưng rưng nhìn số tiền đầu tiên mà mình kiếm được, thật là muốn rớt nước mắt mà. Thấy tôi như thế, giám đốc bèn rùng mình một cái xua đuổi:
“Đi về lẹ đi, nhớ phải dạy dỗ EXO-K cho tốt nghe chưa?”

Tôi gật đầu lia lịa, định quay sang cảm ơn thêm vài câu nhưng đã bị cô thư ký tống ra ngoài cửa. Lấy điện thoại ra, tôi bấm số của Ân Hải mà gọi. Lạ thật, gọi mãi mà chẳng có người bắt máy, cái thằng quỉ này, lại làm cái trò gì nữa đây. Trên đường đi về, tôi lại nhận thêm một tin nhắn:

“Em đã ăn chưa? Làm việc có mệt lắm không? EXO-M nói là nhớ em lắm. Nhớ uống thuốc nghe chưa?
8:02 PM
From: Nai Con”

.
.

Đến khi tôi về đến KTX thì đã có thêm 6 đôi giày ở ngoài, tôi bỗng nhiên có dự cảm không lành. Quả không sai, chỉ sau vài giây sau đó, khi tôi vừa mở cửa ra thì đã nghe tiếng thét kinh khủng:
“AAAAAAAAAA, CẬU LÀ AI SAO Ở TRONG PHÒNG CỦA EUN HEE? KẺ TRỘM, BẮT LẤY NÓ”

Tôi chỉ kịp bịt lấy hai tay che tai.

~End Chap 7~

Anh yêu em, đồ ngốc – Chap 6

5 Th7

Chap 6

 

Chắc tôi sẽ nhớ EXO-M lắm đây, có lẽ đây là lần cuối tôi gặp họ chăng. Như vậy…nhìn lại chiếc điện thoại trong tay, cũng không biết tại sao lòng tôi lại thấy khó chịu đến như vậy.

Tôi cảm thấy đầu mình đau đớn, cố mở mắt ra nhưng vẫn không được. Đấu tranh một lúc, tôi mới khó khăn mở được đôi mắt tưởng như không thể thấy ánh sáng được nữa.

“Tỉnh rồi sao?”

Tôi theo bản năng quay đầu lại, là Kai. Hôm nay anh ấy nhìn có vẻ phờ phạc hơn hôm trước, trong đôi mắt lộ ra vẻ mệt mỏi do thiếu ngủ. Tại sao lại chỉ có mình anh ấy, còn những người kia đâu, tôi đảo mắt tìm kiếm một hồi, vẫn không thấy bóng dáng người mình cần tìm kiếm.

“Tìm Lu Han sao?”

Tôi giật mình nhìn anh ấy, đôi mắt mở to kinh ngạc. Anh ấy nhìn tôi cười châm chọc rồi nói:
“Mấy hôm nay mọi người thay phiên nhau trông chừng cô. Đến lượt tôi, may mắn là cô tỉnh ngay lúc tôi vừa bước vào”

Tôi vẫn không để ý lời nói của anh ấy. Lu Han, Lu Han, anh ấy ở đâu, tôi muốn gặp anh ấy!

“Chắc Lu Han sắp về rồi”

Cạch.

Vừa nói thì cánh cửa mở ra, bóng dáng quen thuộc của một người đã xuất hiện. Tôi kích động chạy đến chỗ anh ấy, anh ấy ngạc nhiên nhìn cánh tay tôi đang níu lấy một góc áo của anh ấy. Kai bước ra ngoài không nói gì cả, tôi nhìn thoáng trong mắt anh ấy có một cảm xúc nào đó rất lạ.

“Nói em biết, cầu xin anh, thật ra em đã quên chuyện gì?”. Những kí ức đó, tôi nhất định phải tìm lại, tôi không thể có lỗi với Ân Hàm như thế. Thật không công bằng cho chị ấy.

Lu Han không nói gì, chỉ nhìn tôi cười chua chát, có lẽ, câu hỏi của tôi quá nhẫn tâm, quên một người mà còn nói như thế, nếu là tôi, tôi cũng sẽ rất đau khổ. Nhưng mà tôi gạt bỏ những điều đó, vẫn cố chấp hỏi.

“Em quên anh sao?”

Lu Han hít một hơi sâu, trầm tư một lát rồi cất tiếng: “Phải, em quên anh rồi”

“Cho em biết, lúc trước đã xảy ra những gì”

Anh ấy dịu dàng mỉm cười rồi xoa đầu tôi: “Anh sẽ không kể em nghe đâu!”

Tôi ngước mắt lên nhìn anh ấy, Lu Han nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng, anh ấy ôm tôi, vòng ôm này tưởng chừng như quá quen thuộc, có lẽ trước đây tôi cũng được anh ấy ôm như thế này. Nhưng mà, bây giờ vẫn có một cảm giác gì đó trống trải…giống như khi bạn đã quen với một việc, rồi thời gian làm bạn phải bỏ thói quen đó, thì sau này, bạn sẽ chợt nhận ra nó đã trở nên xa lạ đến vô cùng.

“Đầu của em đang bị thương, đừng cử động nhiều”. Nhưng tại sao tôi lại không đau chứ, đầu tôi bị thương nhưng tôi không đau, nhưng trái tim tôi lại thấy khó chịu, khó chịu đến vô cùng.

“Tại sao?”. Tôi chỉ muốn biết, có phải mình đã hại chết Ân Hàm, có phải lúc trước tôi không phải là người tốt. Hay là, tôi đã vô tình làm tổn thương mọi người…

“Nếu nhớ được thì nhớ, không nhớ được thì đừng nên nhớ”

Một lúc sau thì Kai bước vào, anh ấy nhìn chúng tôi kì lạ, sau đó tiến bên bàn lấy hộp cơm Lu Han mua về rồi mở ra ngồi ăn. Trong phòng 3 người nhưng không khí có phần ảm đạm.

“Em đã ngủ bao lâu rồi?”

“2 ngày 1 đêm rồi”. Kai vừa ăn vừa nói, nhưng anh ấy chẳng buồn ngẩng mặt lên nói chuyện với tôi.

“Oh”

Nhưng không hiểu sao tôi vẫn thấy buồn ngủ, ngáp một cái, tôi lăn ra ngủ luôn. Bệnh tim của tôi, từ lần đó, hình như về sau cũng không còn tái phát nhiều, chỉ là thỉnh thoảng chóng mặt và khó thở, không còn hay lên cơn đau như ngày trước.

Lúc tôi thức dậy, chỉ còn Lu Han. Anh ấy đang ngủ gậc trên bàn. Đây không phải là tiểu thuyết, và tôi cũng chẳng phải công chúa. Tôi phải tồn tại bằng chính bản thân, không nên dựa vào ai, tôi sẽ tìm ra sự thật, nhưng không phải là dựa vào người khác.

“Lu Han, em muốn về nhà”

“Được, anh cõng em”

“Tại sao?”

“Không tại sao cả, chỉ là anh nhớ lúc nhỏ thường hay cõng em”

Tôi bất giác mỉm cười: “Nhưng em rất nặng”. Lần trước Kai nói tôi như heo còn gì.

“Anh là voi đấy”

Câu nói vừa dứt, tôi và Lu Han cùng cười to. Dạo này nói chuyện với Lu Han có vẻ thoải mái hơn. Trái lại bây giờ, đối với Kai, tôi lại có cảm giác phải tránh xa anh ấy. Người này…thực sự vẫn còn là một bí ẩn.

Tôi đang trên lưng anh ấy, cảm giác thân quen đến lạ lùng. Áp mặt vào lưng anh ấy, tôi nhẹ nhàng nhắm mắt lại. Cảm giác này cũng không tệ, anh ấy quá đỗi dịu dàng làm tôi khó nắm bắt. Đôi khi được chiều chuộng quá sẽ khiến con người ta ỷ lại. Tôi rất sợ điều đó, có khi nào đến một ngày nào đó, khi mất tất cả, tôi phải làm sao vượt qua đây? Không biết lúc trước đã xảy ra chuyện gì, chỉ là bây giờ tôi còn đang rất sợ hãi, tôi không biết tình cảm thật của mình là thế nào nữa. Vì vậy, tốt nhất hãy chấm dứt khi nó chưa bắt đầu.
.

.

“Luật của trò chơi là như thế này, chúng ta sẽ cùng nhau lần lượt xoay cái chai này, sau đó cái chai chỉ vào hai người nào thì người đó phải trả lời thành thật, người đặt ra câu hỏi sẽ là người bị cái đầu của cái chai quay trúng, hướng còn lại sẽ là người phải trả lời. Ai không thành thật với lương tâm sẽ bị sét đánh, ra đường bị ô tô quẹt vào mông, uống nước thì bị sặc, ăn cơm thì bị nghẹn”

Hôm nay là ngày cuối ở nhà cậu, mọi người không biết làm gì, bèn kéo tôi vào phòng tập thể của họ để chơi trò chơi nói thật này. Ban đầu tôi cự tuyệt, ngồi bên cạnh chụp ảnh lia lịa, thực sự là tôi chỉ muốn làm trọng tài ngồi xem bọn họ chơi thôi. Nói đùa à, bí mật của tôi mà lộ hết thì sao được. Khi bị mọi người hù dọa đủ cách, tôi đành cắn răng chơi, ban đầu định nói dối, mà ai dè, sau một tràng của anh Su Ho, tôi sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy.

Se Hun cũng run giống tôi, ngồi cạnh tôi, anh ấy cũng cười gượng nhìn tôi. Tôi nắm tay Se Hun, nháy mắt với anh ấy khích lệ.

Cảm giác sống lưng lành lạnh, nhìn qua Kai, anh ấy nhìn tôi cười khẩy, nhìn mà muốn bẻ hết răng, thấy ghét.
Người đầu tiên bắt đầu là tôi, là tôi được ưu tiên, vì là em út. Xoay cái chai một hồi, nó xoay chậm lại. Mọi người đều chảy mồ hôi hột nhìn vào nó. Lần này, cái chai chỉ về hướng…

Kai!

Đáng đời chưa!

Người còn lại là Chen, anh ấy sẽ là người hỏi.

Chen cười cười rồi vuốt tay, gương mặt anh ấy phấn khởi như được tiền.

“Jong In, mối tình đầu tiên của em là năm mấy tuổi?”

Mọi người đều “ồ” lên một tiếng, Kris nhìn sang Chen, ánh mắt có vẻ rất tán thưởng.

Kai không có thái độ gì bất thường, chỉ thản nhiên đáp: “Chưa có”

Xung quanh là tiếng cười khúc khích. Ai nấy mặt đều đỏ lên vì nhịn cười. Kai cũng chẳng nói gì, chỉ lẳng lặng thở dài. Anh ấy nhích người đến chỗ cái chai, xoay một vòng.

Tất cả con mắt đều dồn về hướng nó. Tôi nhẹ nhàng thở ra.

Cái chai chỉ về tôi, nhưng tôi là người hỏi.

Người trả lời là D.O.

Hỏi cái gì bây giờ nhỉ?

Tôi suy nghĩ hồi lâu rồi cắn răng hỏi: “Ấn tượng của anh về Kai là thế nào?”

12 người kia dùng ánh mắt kì lạ nhìn tôi. Tôi chợt phát hiện ra, hỏi câu hỏi như vậy thiệt là nhạy cảm quá, thật là muốn đập đầu tự tử mà. T_T

D.O mở to mắt nhìn tôi, sau đó nói: “Là một cậu bé khó chịu, thích che giấu cảm xúc của bản thân, nhưng thật ra lại rất ấm áp, tư tưởng bảo thủ, thích cái gì thì mãi tôn thờ một cái, rất khó thay đổi thói quen của cậu ấy”

Anh ấy nói một tràng dài làm tôi sướng cả lên, thật là muốn hét lên mà, giờ thì KaiSoo là real đấy, tôi tin chắc như vậy. Tôi đang ngồi tưởng tượng cảnh Kai bị làm uke, D.O cầm cây chổi đánh vào anh ấy, sau đó Kai chu môi lên nũng nịu. Nghĩ tới đó, tôi cười nắc nẻ.

Cốp.

Tôi bị Kai cốc một cái vào đầu.

Tôi u oán ngước lên nhìn Kai, anh ấy thật ác độc.

“Suy nghĩ bậy bạ gì đó hử?”

Tôi bĩu môi với anh ấy, nói thầm bằng tiếng Việt: “Đồ củ cải chết bầm, ngày mai bảo D.O nấu món củ cải băm ngàn miếng cho anh biết”

“Nói gì đó”. Gì chứ? Bộ anh ấy hiểu tiếng Việt à, sao cứ như đi guốc trong bụng tôi thế nhỉ?

D.O cười, sau đó xoay cái chai.

Đinh.

Lần này là Chan Yeol và Tao.

Chan Yeol cười khè khè rồi nhìn Tao: “Tao, đố em hôm nay anh Xiu Min mặc quần chíp màu gì?”

Cốp.

Baek Hyun gõ đầu Chan Yeol, sau đó lườm anh ấy một cái.

“Câu hỏi quá lố lăng, bỏ qua”

Baek Hyun tuyên bố, Chan Yeol mắt ngấn lệ nhìn cục u trên đầu mình, sau đó rủa thầm Baek Hyun tiếng gì đó.

Tao cầm cái chai rồi bắt đầu công việc của anh ấy.

Tèn tén ten.

Đầu tôi “ong” một cái. Xong rồi, lần này là tôi. ZiTao à, anh có cần độc ác như vậy không chứ???

Tôi nói với Tao bằng tiếng Trung: “ZiTao à, sao lại là em chứ?”

Anh ấy chỉ gãi gãi đầu rồi nhìn tôi, ừm, mẫu con trai như thế rất tốt, ra dáng chuẩn uke. Nghe lời, hay e thẹn. Tốt.

Tôi quay lại với hiện thực, sau đó ngậm ngùi nhìn Se Hun. Se Hun à, chắc anh cũng hiền mà, đừng hại em mà. Tôi đang thầm than trong lòng thì Se Hun hỏi câu suýt tôi té ngửa.

“Em thích ai nhất trong EXO?”

Là EXO, chứ không phải bọn anh. Tôi tự nói trong lòng xong lại suy ngẫm, ừm, lúc trước thích D.O nhiều nhất, là fan cuồng của D.O mà. Thích couple được không nhỉ?

“Là…là Kyung Soo tiền bối”

“Why?”. Kris khó hiểu nhìn tôi.

Biết nói sao bây giờ, nói tôi cũng là fan của họ, còn nếu không nói thì họ lại hiểu lầm thì chết. Nghĩ vậy, tôi bèn cúi mặt xuống thấp nhất có thể.

“Em thích anh ấy nhất từ hồi các anh ra mắt, em là fan anh ấy mà”

Chan Yeol tức tối nhéo má của D.O.

“Trời ơi, cái thằng ngơ này được vào TOP đầu tiên của em rồi. Trái tim của anh…rạn vỡ rồi. Tại sao chứ, thằng bé này còn chưa đủ tuổi kết hôn đâu”

Vừa xong câu hỏi của tôi, Kris tuyên bố trò chơi kết thúc. Tôi nhìn Kris, Kris nhìn ngược lại tôi. Sao lại như vậy, tôi còn chưa hỏi D.O lần nữa mà…

Trời ơi, đau lòng quá. Kris à, có cần ác với em như thế không, tại sao em vừa bị thì trò chơi kết thúc chứ. T_T

.

.

“6:00 AM: Các anh thức dậy ăn sáng”

“7:00 AM: Đến SM luyện tập vũ đạo, sẵn tiện rèn giọng cho cả ngày”

“10:00 AM: Đến Music Bank ghi hình”

“12:00 AM: Giờ nghỉ trưa, ra xe sau đó đi ăn”

“Sau đó…”

Tôi tiếp tục đọc lịch trình dày đặc của EXO-K. Bọn họ ngáp ngắn ngáp dài. Baek Hyun và Se Hun đang tựa vai vào nhau rồi nhìn tôi. Chan Yeol thì đang ngồi ở salon vò đầu bứt tai. Họ có vẻ buồn.

Cũng phải thôi, sáng nay EXO-M đã bay về Trung Quốc rồi, hôm qua vừa mới về đến Seoul, sáng nay lại phải chia tay nhau, ai cũng bắt tay vào việc người đó, trở lại một cuộc sống bận rộn trước đây.

7 người chúng tôi cùng ngồi quây quần bên nhau, có lẽ là ngày cuối cùng được tự do như thế này. Họ nói quyết định ăn chơi đập phá cho đã cái rồi mới yên lòng. Tôi sắp vào học rồi, không biết anh Joon Ho và Sun Young khi nào mới chịu về nữa, liên lạc thì chẳng biết bằng cách nào.

Dạo này, có rất nhiều đôi mắt nhìn lén tôi, tôi cảm giác như vậy. Khi ăn cơm, có đôi mắt nào đó nhìn vào mình, ngước lên thì thấy mọi người cũng đều đang ăn cơm, chẳng ai nhìn tôi cả. Lạ thật, hai hôm nay thái độ của mọi người rất khác.

Lu Han đã đi rồi, sáng nay anh ấy tiện tay nhét cho tôi một cái điện thoại di động mới, lần trước bị tai nạn, điện thoại tôi rơi xuống đất tan nát. Anh ấy bảo anh ấy sẽ thường xuyên nhắn tin cho tôi. ZiTao xoa đầu tôi, anh ấy có vẻ như sắp khóc. Còn nhớ, câu nói cuối cùng của anh ấy bỏ lại làm tôi thấy mình như người chị anh ấy, nhắc đến ZiTao thì tôi lại nhớ Eun Hae ở nhà, không biết thằng bé học hành sao rồi, có còn làm phiền ba mẹ nữa không.

Lúc đó, ZiTao nói: “Eun Hee, em là người đầu tiên quan tâm anh đến như vậy…Anh…”

“ZiTao, nhanh lên, tới giờ rồi đó”

Anh ấy như có điều gì nói với tôi, sau đó bị Kris lôi đi, phút cuối, anh ấy còn ngoái đầu lại nhìn tôi mấy lần. Chắc tôi sẽ nhớ EXO-M lắm đây, có lẽ đây là lần cuối tôi gặp họ chăng. Như vậy…nhìn lại chiếc điện thoại trong tay, cũng không biết tại sao lòng tôi lại thấy khó chịu đến như vậy.

.

.

Đến buổi tối, khi tôi đang ngồi trong phòng khách đọc tiểu thuyết thì bị Se Hun và Su Ho giành lấy. Trời ơi, thật là bất công mà, sao mà họ lúc nào cũng ăn hiếp tôi hết vậy. Tôi dùng ánh mắt cầu cứu nhìn D.O đang rửa chén ở phòng bếp, D.O cười nhìn tôi, sau đó nói vọng ra: “Được rồi, các cậu đừng chọc Eun Hee nữa”

Baek Hyun lúc này từ trong phòng đi ra, anh ấy đang ôm cái gối ôm Kitty của..tôi?! Ơ..cái gối đó…

“Trả cho Eun Hee đi”. Baek Hyun nhăn mặt ra lệnh cho Se Hun. Sau đó anh ấy dịu giọng nói với Su Ho: “Hyung à, sao lại chọc cô ấy, bình thường hyung có bao giờ như vậy đâu?”

Se Hun lúc này lật trang đầu của quyển tiểu thuyết tôi đang đọc: “Hàn Diệc Phong, tuổi trẻ phi phàm, đẹp trai anh tuấn, bất kể già trẻ lớn bé đều bị sắc đẹp của anh ta mê hoặc, không những vậy, tuổi trẻ tài cao, chưa đầy 30 tuổi đã là CEO có tiếng, nhưng trong lòng luôn yêu thương một cô gái…”. Quyển sách Trung được dịch bằng tiếng Hàn.

Se Hun à, hình như em nghĩ lầm về anh rồi, sao càng ngày anh càng ác độc vậy?

Baek Hyun nhìn tôi chăm chú, sau đó gật gù: “Ừ, quyển này có vẻ hay đấy, cho anh mượn đọc nhé Ân Hy?”

Chan Yeol nhìn Baek Hyun nửa phần nghi hoặc, nửa phần ganh tị: “Baek Hyun, sao cậu lại biết tiếng gì gì đó đó hả?”

Tôi than trong lòng, Chan Yeol à, đó là tiếng Việt, chứ không phải là tiếng gì gì đó đó.

Baek Hyun lấy quyển tiểu thuyết trong tay của Se Hun, sau đó tiếp lời của Chan Yeol: “Tớ nói tiếng Hàn, còn cái chữ Ân Hy đó hả…”. Baek Hyun nói xong thì nhìn về hướng tôi một cái, trái tim tôi giật thót một cái, cũng không hiểu là tại sao, anh ấy mỉm cười nói: “Tớ học bằng trái tim”

Tôi không để ý họ đang nói gì, chỉ là tôi đang tiếc hùi hụi vì tự dưng mất cái quyển tiểu thuyết, Baek Hyun đã mở lời như vậy thì ai mà dám đòi cho được chứ.

Chan Yeol ngồi xuống cạnh tôi, thở dài cất tiếng: “Còn có hôm nay là chúng ta mất tự do rồi. AAAAA”

Căn phòng trở nên yên lặng đến đáng sợ, tôi bèn nói: “Hay là tối nay các anh đi đâu chơi đi, em ở nhà canh nhà”

Cốp.

Lại gõ đầu tôi, đồ củ cải chết tiệt. Tôi nhăn mặt nhìn Kai: “Củ cải ác độc”

D.O nãy giờ ở trong bếp bước ra, tay anh ấy còn thoảng mùi xà phòng, gương mặt đáng yêu đến mức làm tôi muốn nhéo má vài cái.

“Đến nơi mà lúc trước chúng ta thường đến nhảy đi”

Sau một hồi nói chuyện, rốt cuộc tôi cũng bị bọn họ ép đi cùng. Tôi thầm thở dài trong lòng, chắc nơi đó toàn là người giàu. Lục tung cả tủ quần áo, rốt cuộc tôi chọn được một bộ ăn ý, sau đó lấy cả đôi giày cao gót lần trước Sun Young tặng để mang.

Ai dè, vừa bước ra đã bị Baek Hyun nhăn T_T

“Ân Hy, mang dép đi”

Baek Hyun à, anh nhẫn tâm quá, dép làm sao so sánh với guốc chứ?

D.O và Su Ho cũng gật gù tán thành: “Đúng đó, mang cái này nhìn em cao quá đi mất, cao hơn bọn anh nữa”

Ngược lại, Chan Yeol và Se Hun thì vội xua tay: “Đừng, Ân Hy, cái này rất hợp với em đó, nhìn rất nữ tính”

Tôi cũng không biết làm sao, chỉ biết đứng đó mà nhìn ngược lại mọi người. Tôi đang phân vân thì Chan Yeol nói:
“Jong In, nói đi, Eun Hee mang đôi guốc này đẹp mà, đúng không?”

Kai chỉ yên lặng nhìn tôi, trầm tư một lúc rồi anh ấy nói: “Thay đi, cái đó chẳng hợp gì cả”

Tôi bị đả kích nặng nề, vội quay lưng đi. Trước khi đi, một giọng nói thoảng qua bên tai tôi: “Nếu mang đôi guốc đó, cô ấy sẽ chẳng còn nhỏ bé”

Trước khi đi, tôi nhận được một tin nhắn, là của Lu Han.

“Ăn tối rồi chứ, ở bên đó nhớ ăn uống, chăm sóc sức khỏe cẩn thận. Còn nữa, nhớ uống thuốc đúng giờ.
7:32 PM.

From: Nai Con”

Thì ra anh ấy lưu tên anh ấy là NAI CON.

Nai con…sao cái tên quen thế nhỉ?

.
.

Chúng tôi đang ở trong club nổi tiếng đó, vậy mà họ bảo chỉ là sàn nhảy thường. Club này không hẳn là chỉ cho ca sĩ và diễn viên nổi tiếng, những người nhà giàu cũng có thể đến đây.

Chúng tôi đang ngồi cùng nhau, tôi có hơi sợ sợ bèn nắm chặt lấy góc áo của Baek Hyun, anh ấy cũng không thấy tôi phiền phức, còn kéo cả người tôi vào, đèn chợt tắt, tôi hét lên một tiếng, cố cầm cự để nhịp tim bình thường.

“Không sao, cái club này đến giờ khai tiệc đó”

“Tiệc…tiệc gì ạ?”

“Chờ xem đã”. Tiếng Baek Hyun thì thầm bên tai làm tôi có cảm giác an tâm, hình như anh ấy luôn giữ trạng thái bình tĩnh như vậy, không bao giờ tôi thấy anh ấy tức giận cả.

Vừa dứt, đèn bật sáng, Kai đứng dậy, liếc tôi một cái, tôi bỗng hốt hoảng nhìn xuống…tôi và Baek Hyun đang…ôm nhau nơi công cộng. Baek Hyun ho khan một tiếng rồi buông tôi ra, tôi cũng chẳng hiểu cái gì đang diễn ra nữa. Chỉ thấy Kai vừa mới ở đây mà giờ đã bước lên sân khấu, từng bước nhảy của anh ấy khiến cả khán phòng sôi động hẳn lên.

Tôi không hiểu mấy động tác nhảy cho lắm, nhưng quả thật, Kai nhảy thật tuyệt với, khiến người đối diện phải ngừng thở theo từng nhịp điệu của anh ấy. Tôi đang chăm chú xem Kai biểu diễn, Kai bất chợt nhìn sang hướng tôi, sau đó thấy tôi đang nhìn anh ấy, bỗng dưng lại giật mình rồi lại quay sang biểu diễn.

Chan Yeol không biết từ lúc nào đã khiến tôi mất tập trung xem Kai biểu diễn, anh ấy cùng Baek Hyun pha trò làm tôi, Se Hun, D.O và Su Ho ôm bụng cười nắc nẻ. Tôi cũng tham gia vào cùng Baek Hyun và Chan Yeol, bỗng dưng bị Baek Hyun nhéo má một cái rõ đau. Sau đó Baek Hyun bị mấy người kia đánh mấy cái, anh ấy lại tiếp tục pha trò như không có gì. Chúng tôi cứ mãi đùa giỡn cho đến khi một tiếng hét vang lên, tôi và 5 người còn lại cùng nhìn về hướng đó.

Tôi sửng sốt thấy Kai đang cầm chai rượu trong tay, trước mặt anh ấy là mấy người đàn ông đang lao vào anh ấy, họ còn cầm cả gậy. Không nghĩ nhiều, tôi liền lao vào, lúc này, tôi chỉ lo sợ, Kai là một thần tượng, nếu gương mặt anh ấy mà bị hủy hoại thì sao, ngày mai còn có buổi biểu diễn, huống hồ, công ty cũng sẽ trách phạt vì tôi là quản lý của họ.

~End Chap 6~

Ngoại truyện: Cô gái nhỏ của Byun Baek Hyun

5 Th7

Ngoại truyện: Cô gái nhỏ của Byun Baek Hyun
Vietnamese Translator: princessbrainy
…Là bởi vì anh ngốc nghếch
Anh chẳng biết đến ai ngoài em
Em lại luôn để mắt đến một người khác
Em không hề biết đến cảm nhận của anh
Hình bóng anh không hiện hữu trong kí ức em
Ngay cả những kỉ niệm của chúng ta cũng không tồn tại
Anh, người luôn hướng về em
Ngày qua ngày, nước mắt anh lại cứ thế rơi
Chỉ cần được nhìn em từ phía sau
Anh đã thấy thật hạnh phúc
Ngay cả khi em không biết đến nỗi lòng của anh
Đến cuối cùng, em lướt qua anh như một cơn gió…
.
.
Lần đầu cậu thấy may mắn vì là người đầu tiên thấy cô ấy ngất, lần đầu tiên cậu thấy mình hơn Lu Han một chút, lần đầu tiên cậu thấy mình thật nhỏ nhen.
Lần đầu tiên Baek Hyun thấy cô ấy là năm cậu mười bảy tuổi.

Tình yêu đầu tiên, thật đẹp mà cũng thật mong manh.

Lúc ấy, cậu vẫn còn là một cậu nhóc vô danh tiểu tốt, chưa một ai bước đến, và có một cô gái nhỏ đã nhẹ nhàng bước vào cuộc sống cậu như thế.

Còn nhớ, đó là một ngày mưa, cậu ngồi trong chiếc xe chờ Sun Young tan học, kéo cửa kính xuống hứng từng giọt mưa rơi. Chuông vang lên, cổng trường đã mở ra, cậu vẫn tiếp tục chờ. Đã rất lâu mà Sun Young còn chưa ra, thiếu chút nữa cậu đã bảo tài xế quay xe chở cậu về nhà trước, đơn giản, cậu chán nản phải chờ đợi một người.

Và cậu thấy cô ấy.

Cô gái nhỏ có nước da trắng sáng, cậu cũng không hiểu tại sao bao nhiêu người mà cậu lại bị cô ấy hấp dẫn. Cũng có lẽ cậu bị ánh mắt to tròn của cô ấy hấp dẫn, hay là vì cánh môi anh đào xinh đẹp, hay là chiếc mũi thanh tú kia. Cũng không biết nữa, cũng có lẽ chỉ vì là cô ấy, vậy thôi. Lần đầu tiên, cậu biết cảm giác tim đập không bình thường là như thế nào. Gương mặt đó, cậu nghĩ chỉ là thoáng qua, nhưng, không ngờ nó lại theo cậu không biết bao nhiêu năm. Cô ấy không có dù, nhưng có vẻ cô ấy thích mưa, cô ấy cũng đưa tay hứng từng giọt mưa vào lòng bàn tay, khóe miệng mỉm cười hạnh phúc. Có một chú mèo hoang đột nhiên đi ngang qua, cô ấy đầu tiên là sợ hãi, cậu còn nhớ, lúc ấy cô ấy còn kêu lên một tiếng, và sau đó, cô ấy lại bế con mèo ấy vào lòng. Lấy cả chiếc cặp che cho chú mèo nhỏ. Cô gái này có những hành động làm cậu phải sửng sốt. Cô ấy quay lưng đi, trước khi cô ấy đi, cậu đã kịp nhìn bảng tên cô ấy: Jung Eun Hee, 10A1. Từ đó, cậu khắc sâu cái tên ấy vào lòng.

Cậu tự nhủ, có lẽ đó chỉ là một phút bồng bột của tuổi trẻ, phải, có lẽ cậu thích cô ấy, nhưng chưa phải là yêu.

Thật trùng hợp, em gái của cậu cũng học cùng lớp với cô ấy. Cậu đành khai thật với Sun Young, con bé cũng ủng hộ cậu chứ không hề cười nhạo như cậu nghĩ. Thì ra cô gái nhỏ ấy tên là Jung Eun Hee, đúng là cái tên ấy, cậu còn bất ngờ hơn khi biết rằng cô ấy là du học sinh Việt Hàn. Cậu cũng không quan tâm về tình yêu ngoại quốc, cậu chỉ cần biết, cô ấy chính là Jung Eun Hee.

Cậu đấu tranh với chính bản thân, cậu cố xóa tên cô ấy. Cậu tự nhủ, có lẽ đó chỉ là say nắng, chỉ là tình yêu của trẻ con. Nhưng, số lần cậu đi đến trường đón Sun Young ngày càng tăng, cậu cũng đến sớm hơn mọi khi, chỉ mong gặp lại cô gái nhỏ ấy. Cả mấy tuần cậu không còn thấy đôi mắt to tròn ấy, cũng không còn thấy hình dáng nhỏ bé trong cơn mưa lần đó.

Sun Young nói với cậu, nó có một cô bạn thân, cô ấy tên là Jung Eun Hee. Cậu chỉ biết tròn mắt ngạc nhiên nhìn nó. Sun Young kể rằng, Eun Hee học rất giỏi, tính tình lại dễ thương, từ lần nói chuyện đầu tiên thì hai đứa đã trở thành bạn thân. Có lẽ, Sun Young cũng yêu mến cô gái nhỏ ấy.

Cậu lại tiếp tục ngốc nghếch chờ đợi cô ấy, hằng ngày đứng bên góc đường chờ cô ấy tan học. Chỉ cần thấy cô ấy, cậu cũng đủ hạnh phúc. Cô ấy đi làm thêm để trang trải việc học, cậu mang danh nghĩa tài trợ, âm thầm giúp đỡ cô ấy, nói là cô ấy được nhận học bổng. Có học bỏng rồi, cô ấy vẫn đi làm, cậu rất sợ hãi, sợ cô gái nhỏ của cậu bị bắt nạt, vậy là mỗi tối, cậu lại bước theo bóng lưng cô ấy để bảo vệ cô ấy.

Cô ấy xinh đẹp, cô ấy học giỏi, cô ấy tài năng. Còn cậu?

Ngậm thìa vàng từ khi chào đời, công tử nhà giàu? Thực chất cậu chỉ là một học sinh hư hỏng, học hành be bét, cậu không xứng với cô ấy. Có lẽ cả đời này cô ấy cũng chẳng biết cậu. Sun Young vài lần ngỏ ý muốn giới thiệu cậu cho Eun Hee, nhưng cậu không đồng ý. Cậu nói rằng, đây chưa phải là lúc, đến một lúc thích hợp, cậu sẽ gặp mặt cô ấy.

Trở thành thần tượng hàng đầu, chỉ có như vậy mới thu hút được ánh nhìn của cô ấy. Chỉ có như vậy cô ấy mới biết đến cậu.
Lần gặp nhau đầu tiên, cô ấy đã hết tên Kyung Soo chứ không phải cậu, lúc đó đang biểu diễn, cậu bắt gặp ánh mắt sáng như sao ấy, nhưng cô ấy lại gọi tên người khác, chẳng phải cậu. Trái tim cậu đau đớn, có lúc cậu nghĩ có phải cậu nên buông tay cô ấy hay không.

Nhưng, Byun Baek Hyun cậu làm không được, không cách nào buông tay cô ấy.

Lần đó chính thức cậu được đứng trước mặt cô ấy.

“Chào em, bọn anh là EXO”

Cậu giới thiệu mình là EXO, một nhóm nhạc mới nổi chứ không phải là Byun Baek Hyun, một Byun Baek Hyun cách đây 3 năm đã thích cô ấy.

Rồi Sun Young và Joon Ho giả vờ giận nhau, giả vờ đi nước ngoài. Cậu chạy đến công ty, tìm tất cả người quen chỉ để cô ấy có thể làm quản lí cho cậu. Nhưng…cậu lại chậm một bước, có người sắp xếp trước cậu.

Quen cô ấy, cậu lại càng lún sâu hơn, chỉ cần thấy cô ấy cười với cậu, cậu có thể đem niềm vui theo mình cả ngày. Cô ấy khóc, cậu không biết vì sao cô ấy khóc, nhưng thật may mắn bờ vai cậu cuối cùng cũng có thể cho cô ấy tựa vào.

Cậu đưa ra quyết định điều tra quá khứ cô ấy, biết là không tốt, nhưng lòng ghen tuông khiến cậu làm như vậy. Cô ấy có một quá khứ không may mắn, cô ấy đã quên Lu Han. Lu Han cũng rất yêu cô ấy. Nhưng tại sao, tại sao lúc nào cậu cũng là người đến sau? Có phải tạo hóa trêu ngươi không?

Cậu cố tiếp cận cô ấy, cố nói chuyện với cô ấy. Có khi, cậu muốn nói, thật ra lần đầu tiên anh gặp em không phải cách đây 1 tháng, mà là 3 năm, là 3 năm không ngắn nhưng cũng không quá dài.

Cậu muốn nói với cô ấy rằng: “Nếu anh chấp nhận làm một kẻ ngốc, chỉ cần em hạnh phúc thì em có nhìn anh dù chỉ một lần không?”

Cậu biết, những giọt nước mắt của cô ấy không dành cho cậu, mà là cho người khác.

Cậu muốn như Lu Han, có thể quen biết cô ấy từ rất lâu rồi, cho dù cô ấy có quên, nhưng cậu tin rằng, Lu Han đã chiếm một phần quan trọng trong cuộc sống cô ấy. Cậu còn muốn như Jong In, có thể cãi nhau với cô ấy, có thể gây sự chú ý của cô ấy.

Nhưng mà, cậu không can đảm như Jong In, cũng chẳng dịu dàng như Lu Han, cậu chỉ là người đến sau.

Cô ấy vẫn lém lỉnh như trước, thỉnh thoảng còn chọc ghẹo cậu. Cô ấy rất hay cười, nụ cười cô ấy rất chân thật và ấm áp.

Từ lần cô ấy xảy ra tai nạn, đầu cô ấy thường xuyên bị đau. Cô ấy còn thường không ngủ được, nên đêm ấy, khi nghe tiếng lục đục trong bếp, cậu biết là cô ấy. Cậu giả vờ vô tình đi ngang qua, nhưng thật may mắn, cô ấy quan tâm đến cậu.

“Eun Hee hả? Nhóc làm gì vậy?”. Cậu vờ như không biết thói quen của cô ấy dù cậu biết chắc rằng, cô ấy sẽ làm gì tiếp theo.

“Em khó ngủ quá, pha ít sữa uống cho dễ ngủ”. Eun Hee đáp lại câu nói của cậu, quả là không ngoài dự đoán.

“Ừ, còn anh đói bụng quá, định tìm cái gì để ăn, mà đáng tiếc là tụi kia chén hết rồi”. Cậu chỉ biết bịa ra những lời nói dối, chỉ là nói dối qua loa để cô ấy không nghi ngờ.

“Thế em nấu cho tiền bối nhé”. Cậu không nghe lầm, cô ấy muốn nấu cho cậu ăn, hi vọng lúc trước của cậu giờ cũng có thể thành sự thật, cậu không nghĩ rằng có một ngày cô ấy có thể nấu cho cậu ăn như thế này. Có lẽ đây chính là hạnh phúc nhỏ nhoi của cậu hay chăng?

Đến lúc cô ấy ngất trong vòng tay cậu, cậu chỉ biết hoảng loạn mà hét lên. Bế cô ấy vào phòng, trước khi đi, cậu không quên quay đầu lại, cậu quả nhiên thấy Lu Han đang đau đớn đứng đó. Lần đầu cậu thấy may mắn vì là người đầu tiên thấy cô ấy ngất, lần đầu tiên cậu thấy mình hơn Lu Han một chút, lần đầu tiên cậu thấy mình thật nhỏ nhen.

Cậu ngày càng không thể kiểm soát trái tim mình, hình như cậu đã yêu cô ấy mất rồi. Cậu đã đánh mất trái tim của mình.

Nụ cười ấy, gương mặt ấy, không còn cách nào xóa đi nữa.

Byun Baek Hyun đã yêu Jung Eun Hee thật rồi, có phải không?

Jung Eun Hee, tình yêu không phân biệt đến trước hay đến sau, vậy hãy cho anh một cơ hội…để gần em hơn.

Anh yêu em, đồ ngốc – Chap 5

5 Th7

Chap 5

Giờ thì tôi thật sự tin rằng mình đã đánh mất một đoạn kí ức nào đó, hoặc có lẽ tôi quên chuyện gì đó trong quá khứ nhưng tưởng rằng mình chẳng quên gì cả, hoặc là…tôi không phải Trịnh Ân Hy.

Bóng tối bao trùm lấy tôi. Lúc này, tôi thật sự sợ hãi. Tôi định hét lên kêu cứu thì Kai tiến tới và bịt miệng tôi lại. Những âm thanh không thể nào thoát ra, tôi muốn giãy dụa kêu cứu thế nào cũng không được. Bỗng dưng giờ phút này, tôi lại nhớ Lu Han, lần trước, anh ấy đã đánh Kai bảo vệ tôi, nhưng tôi không thể hét lên cho anh ấy nghe thấy. Nước mắt tôi rơi, Lu Han chắc tìm kiếm mãi cũng chẳng biết tôi ở dưới hố này, anh ấy liệu có tìm tôi cả đêm không? Tôi cắn tay của Kai, anh ấy đau quá liền thả tay ra, tôi hét lên “Lu Han, Lu Han, cứu em, em ở đây, cứu..ư ư”. Tiếng nói cuối cùng đã bị Kai chặn lại, lần này anh ấy lấy cả hai tay bịt miệng tôi lại và ép sát cả người vào tôi. Tại sao? Tại sao anh ấy lại làm vậy? Anh ấy không muốn quay về sao? Tại sao không cho tôi gọi Lu Han?

“Nếu cô muốn sống thì không được kêu nữa”. Kai ghé sát vào tai tôi thì thầm. “Cô còn động đậy, tôi không biết mình sẽ làm ra chuyện gì đâu”

Tiếng bước chân xa dần, ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn pin cũng không còn nữa, Lu Han, anh ấy đi rồi. Đầu tôi lại đau âm ỉ, nước mắt cứ vì thế rơi, Kai, không phải, Kim Jong In, anh ấy là người xấu, là người xấu. Màn đêm buông xuống, anh ấy cũng đã buông tay ra, tôi sợ hãi trốn vào góc tường, cố gắng tránh xa anh ấy càng xa càng tốt. Tôi chỉ biết lấy hai tay ôm đầu, gục mặt vào đầu gối khóc nức nở, nhưng không dám phát ra âm thanh nào, tôi cắn môi đến bật máu. Ân Hàm, Ân Hàm, chị ở đâu, cứu em.

“Ân Hy, chạy mau, chạy mau đi”

“Ân Hàm, chờ em, em quay lại cứu chị”

“Ân Hàm”

“Ân Hàm”

“Chị ơi”

Trong đầu tôi lại vang lên những âm thanh đó, nước mắt tuôn không ngừng. Kai thấy tôi ngồi co ro thì đến gần, tôi lại sợ hãi tránh xa thêm, vẫn giữ tư thế cuộn người. Kai không vì thế mà dừng bước, anh ấy càng đến gần tôi hơn. Kí ức tôi bỗng hiện lên một nhóm người, nhưng tôi không nhìn rõ họ, chỉ thấy họ đến gần tôi.

Tôi hoảng sợ, chỉ biết ôm đầu: “Đừng đến gần, đừng đến gần”. Tôi bật khóc nức nở.

“Được được, không đến gần, tôi sẽ không làm gì cô cả, đừng sợ”

Trong đầu tôi vẫn không ngừng hỏi: Tại sao Kai lại làm thế với tôi?

Cứ thế một đêm trôi qua. Tại sao Kai lại làm như vậy, tại sao lại ngăn cản không cho tôi quay về, tại sao anh ấy lại ghét tôi đến như vậy? Tôi và Kai, không ai nói với ai câu nào nữa. Hi vọng ngày mai sẽ là một ngày tốt lành.

Sáng tôi tỉnh dậy sớm, cố tìm cách leo lên cái hố này. Không biết ai rảnh rỗi đi đặt hố trong rừng, mà còn là hố sâu nữa. Chân tôi vẫn còn đau, chỗ máu hôm qua giờ đã khô lại rồi. Tôi dùng hai tay bám vào vách, cố leo lên. Bỗng dưng một lực nâng người tôi lên, nhìn xuống thấy Kai đang lấy tay đỡ…mông tôi lên. Tôi vẫn còn hoảng sợ Kai, người tôi run lên một cái nên xém chút nữa là té xuống.

Khi tôi lên an toàn thì Kai cũng leo lên. Tôi cố bước đi thật nhanh để tránh Kai, anh ấy cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng theo sau tôi. Nhưng bước chân tôi không thể nhanh được, vết thương hôm qua lại tái phát rồi, nó đang chảy máu.

Lúc về đến nhà, mọi người đều tập trung xung quanh tôi, còn Kai thì bị bỏ rơi phía sau. Người đầu tiên phát hiện tôi là Se Hun, anh ấy chạy vào nhà báo cho mọi người biết. Chắc lúc này bộ dạng tôi rất dọa người, khi Se Hun thấy tôi, anh ấy đã hét lên rồi nhảy mấy vòng.

Baek Hyun và Lu Han là người nhanh nhất chạy ra, hai người họ không khác Se Hun là mấy, Lu Han thấy tôi thì sắc mặt tái đi, còn Baek Hyun thì xoay người tôi để kiểm tra xem còn chỗ nào bị thương không. Vẻ mặt của mọi người đều rất phờ phạc, không lẽ đêm qua tất cả đều đi tìm tôi hay sao?

“Eun Hee, sao môi em chảy máu thế kia, còn cái chân nữa, sao vậy?”. Baek Hyun lên tiếng đầu tiên.

“Đêm qua em rớt xuống một cái hố”

Lu Han nói: “Còn Jong In? Em cũng đi tìm Eun Hee, mới tìm được à?”

Kai định lên tiếng thì tôi cướp lời: “Vâng, đêm qua em ở một mình, lúc nãy trên đường về gặp Jong In tiền bối cũng đang tìm em”. Kai và Lu Han đã có nhiều hiểu lầm lắm rồi, nếu như tôi còn tạo thêm rắc rối thì không tốt lắm. Nghĩ vậy, tôi nói dối.

Lu Han nhìn tôi nghi ngờ, anh ấy luôn suy nghĩ sâu xa, chắc tôi không lừa được anh ấy, nhưng tôi không chịu nói ra thì anh ấy cũng sẽ chẳng làm được gì.

Ai dè, Kai lại nói: “Đêm qua em ở cùng cô ấy”

Những thành viên khác đều sửng sốt, ai nấy tròn mắt nhìn nhau.

“Nghĩa là cả hai cùng rớt xuống hố?”. Lay nhíu mày hỏi.

Chan Yeol chen vào chính giữa: “Thế có chuyện gì xảy ra?”

“Anh nghĩ cô nam quả nữ sẽ có gì?”. Kai thản nhiên nói. “Ai da, mệt chết rồi, em đi ngủ đây”. Tôi nhìn anh ấy sửng sốt, anh ấy chẳng giải thích mà còn nói thêm mấy lời nói gây hiểu lầm nữa chứ.

Kai bỏ đi vào trong nhà, tôi ngoài này luống cuống giải thích: “Thật sự là không có gì cả, là thật đấy, Jong In tiền bối đùa đấy, tin em đi mà”

Mọi người đều bật cười, tôi ngơ ngác không hiểu gì thì Baek Hyun xoa đầu tôi: “Thằng Jong In thế đấy, nó không bao giờ giải thích chuyện nó làm. Tính nó là vậy, em đừng để ý”

.
.

Hôm nay là đúng ngày giỗ của chị Ân Hàm, cậu tôi mấy ngày nay lên tỉnh mua đồ giờ đã về. Cậu vừa bước vào nhà, thật sự cậu đã rất shock vì cái cảnh “nhà trẻ” này. Nói sao đây nhỉ? 12 người, 12 góc khác nhau, mỗi người ngồi một góc, toàn thể đều chăm chút nhìn tôi rửa bát tập 2. T_T

Cậu tôi ngó nghiêng ngôi nhà rồi lớn tiếng nói: “Xiao Lu, sao con lại ở đây?”

“À. Con về thăm cậu lần trước sao không nói gì hết vậy?” Cậu tôi cười cười hỏi.

Lu Han không nói gì, anh ấy chỉ gãi gãi đầu cho qua chuyện. Lu Han đã từng đến đây? Thảo nào anh ấy rành đường đến vậy? Cậu tôi tại sao lại biết anh ấy? Còn chuyện gì mà tôi quên nữa hay sao?

Giờ thì tôi thật sự tin rằng mình đã đánh mất một đoạn kí ức nào đó, hoặc có lẽ tôi quên chuyện gì đó trong quá khứ nhưng tưởng rằng mình chẳng quên gì cả, hoặc là…tôi không phải Trịnh Ân Hy. Nghĩ đến đây, tôi bật cười, nếu tôi không phải Trịnh Ân Hy thì tại sao tôi lại có những kí ức của Trịnh Ân Hy?

Cậu tôi đem đồ ăn vào bếp, tất nhiên vẫn như mấy năm trước, tôi giúp cậu làm mấy thứ lặt vặt.

“Cậu à, Lu Han anh ấy…”. Tôi muốn hỏi cậu, vì sao cậu lại quen Lu Han, sao lại giấu tôi?

“Lúc trước con gọi nó là Nai Con mà, sao bây giờ gọi khác rồi, cái con bé này”. Cậu cười chọc ghẹo tôi, câu nói đó càng làm tôi thêm khó hiểu.

“Không, ý con là anh ấy thường về đây ạ?”. Tôi cố giấu thắc mắc của mình, có lẽ…có lẽ cậu không biết, tôi…đã thực sự xóa Lu Han ra khỏi kí ức của mình.

“Có đó, cách đây một năm nó có đến đây, cậu cũng không hiểu vì sao nó lại biết, nó còn biết con ở đây, nhưng nó lại không đi tìm con”

“Cậu thấy nó quá thương tâm nên cũng không dám nói cho nó Ân Hàm đã mất”

“Nó còn yêu con lắm, nó xin cậu số điện thoại của con nhưng không dám gọi”

“Có lẽ con nên tìm nó, hai đứa nên nói chuyện cho rõ ràng đi”

Trái tim như bị bóp nghẹn, tôi thực sự…thực sự đánh mất gì sao, tại sao, chẳng lẽ lúc trước tôi đã phạm sai lầm gì, để đẩy Ân Hàm xa tôi, ngay cả Lu Han tôi cũng quên anh ấy?
Tôi dọn cơm lên, hôm nay bữa ăn thật sự đặc biệt, vì hôm nay là ngày giỗ của chị. Chúng tôi ngồi quây quần bên nhau, cậu tôi ríu rít bắt chuyện với mọi người, ai nấy đều lễ phép đáp lại. Mấy thành viên khác thì còn thắc mắc tại sao Lu Han lại biết cậu tôi, vì sao cậu tôi lại thiên vị anh ấy hơn người khác.

Trong bữa ăn, Chan Yeol đột nhiên hỏi tôi: “Eun Hee, lúc nãy anh thấy hình em treo trong phòng thờ đấy”

Ssi, một tiếng hít thở nặng nề từ Baek Hyun. Baek Hyun trừng mắt nhìn Chan Yeol, Chan Yeol không hiểu gì cũng đành ngậm miệng cúi đầu ăn cơm. Cậu tôi vội giải thích:

“Nó là Jung Eun Han, chị sinh đôi với Eun Hee”

“Con bé mất rồi”

Xoảng.

Tiếng bát cơm rơi xuống nền đất lạnh lẽo. Vỡ tan. Đau đớn. Lu Han đập bàn rồi đứng lên.

“Vì sao? Vì sao lại mất?”. Lu Han cố kiềm chế giọng nói xúc động của mình. Không đợi mọi người trả lời, anh ấy bước chân nhanh ra khỏi bàn ăn. Bóng lưng anh ấy khuất dần. Dứt khoát.

.
.

Ngày thứ ba, chúng tôi hẹn nhau đi chơi ở khu công viên giải trí trên tỉnh. Chúng tôi ở đây là tôi và Baek Hyun oppa, anh ấy nói muốn giấu 11 tên kia, bảo là càng đông càng phiền phức. Tôi cũng không có ý kiến, dù gì trong 12 người thì tôi vẫn có cảm tình với Baek Hyun oppa nhất.

Đến giữa trưa, tôi kéo anh ấy vào dưới một góc cây ngồi nghỉ mệt. Anh ấy hỏi tôi có thích ăn kem không anh ấy đi mua, ừm, trời nóng ăn kem rất mát, tôi bảo anh ấy tôi thích mùi trà xanh, anh ấy gật đầu rồi chạy đi, bảo tôi ngồi đây không được chạy lung tung.

Ngồi một lúc thì chuông điện thoại reo.

Baby don’t cry, tonight…

Không phải điện thoại của tôi, là của Baek Hyun oppa, anh ấy để điện thoại trong balo. Tôi nghĩ có chuyện gì quan trọng, mở ra, là của Chan Yeol gọi! Thế là tôi bắt máy.

“Alo, Byun Baek Hyun, cậu chết ở cái xó nào rồi. Cả bé Eun Hee cũng mất dạng luôn, trở lại đây thằng quỉ”

“Em, em là Eun Hee đây ạ, anh Chan Yeol có chuyện gì sao?”

Bên kia Chan Yeol hét lên thất thanh. “Cái gì, Baek Hyun nó đánh lẻ đi với em sao, thằng này. Em đang ở đâu, anh cũng muốn đi”

“Là công viên ở công viên Happy ạ”

“Ở đó đợi anh, anh đến ngay”

Baek Hyun oppa về, anh ấy cầm theo hai cây kem trà xanh trên tay, nét mặt rất vui vẻ. Anh ấy luôn đem đến cho người bên cạnh sự thoải mái và hạnh phúc. Ở bên anh ấy, giống như bên cạnh một người anh trai, còn tôi là một đứa em gái nhỏ được anh ấy chăm sóc. Tôi quên mất chuyện của Chan Yeol, thế là để cho Baek Hyun oppa kéo đi luôn.

Đứng trước cổng nhà ma, chân tay tôi run lẩy bẩy: “Baek Hyun tiền bối…có…có thể không…đừng có chơi trò này được không ạ?”

Anh ấy vỗ ngực nhìn tôi: “Ôi dào, gì chứ mấy trò này không có gì đâu Ân Hy, có anh ở đây”. Bây giờ anh ấy kêu tên tôi một cách rất rõ ràng, chẳng lẽ hằng ngày anh ấy đều bật đoạn ghi âm hôm đó lên nghe hay sao? Không phải chứ!!!

Tôi bị anh ấy cầm tay đẩy vào ngôi nhà ma. Ban đầu, tôi còn sợ, nhưng không hiểu sao, tôi lại có cảm giác đã từng bước vào nơi này rồi, không những không sợ hãi, mà còn cảm thấy thân quen…

“Trò này thật trẻ con, chẳng có gì cả, nhạt nhẽo”

“Anh Lu Han, Ân Hy sợ…”

Baek Hyun đập vai tôi một cái, tay anh ấy vẫn còn nắm chặt tay tôi, bước tiếp. Đến giữa chừng, không hiểu sao anh ấy cứ đi nép vào người tôi, lòng bàn tay toát cả mồ hôi lạnh, anh ấy nắm chặt tay tôi, đau thật đấy.

“Ân Hy sợ, Ân Hy không đi nữa”

“Ân Hy đừng sợ, có Lu Han ở đây rồi”

Tiếng thét chói tai của Baek Hyun kéo tôi về thực tại, anh ấy run lẩy bẫy ôm cả người tôi vào lòng. Lúc này, tôi chỉ biết vỗ lưng anh ấy để an ủi. Lạ thật, rõ ràng người đầu tiên kéo tôi vào là anh ấy, người nói không sợ là anh ấy, vậy mà bây giờ lại bám vào tôi.

Tôi đẩy anh ấy ra, nắm tay anh ấy bước tiếp. Trong bóng tối mờ nhạt, tôi thấy thấp thoáng nụ cười của Baek Hyun, hay có lẽ do quá tối mà tôi đã nhìn lầm rồi chăng?

Chúng tôi cứ thế mà nắm tay nhau bước đi tiếp, trong đầu tôi không ngừng có một âm thanh vang vọng: “Trịnh Ân Hy, đừng sợ, có anh ở đây”

Ra đến ngôi nhà ma, nét mặt của Baek Hyun oppa không có gì là sợ hãi, chỉ có vui vẻ và hào hứng.

Anh ấy kéo tôi qua cánh cổng công viên nước: “Đi thôi Ân Hy, đi qua công viên nước chơi”

“Ơ…anh không sợ có con ma dưới nước à?”. Lẽ nào người mà tôi nắm tay trong ngôi nhà ma lúc nãy không phải là anh ấy.

Vừa đến cổng thì điện thoại của Baek Hyun kêu lên, tôi than thầm: Lúc nãy quên nói với anh Baek Hyun là anh Chan Yeol sẽ đến đây.

Nghe điện thoại, sắc mặt của Baek Hyun đen hơn một nửa, anh ấy ậm ừ qua chuyện rồi cúp điện thoại.

“Ân Hy, Chan Yeol nói họ đã đến đây. 5 phút nữa gặp nhau ở quầy ăn bên công viên nước”

“Vâng ạ”. Tôi thấy cũng hơi mất tự nhiên, bỗng dưng thấy vô cùng có lỗi khi bỏ 11 người kia ở nhà.

Đến quầy ăn, gặp mặt mọi người, nhưng tôi vẫn không tìm thấy gương mặt quen thuộc, không thấy hình ảnh của đôi mắt hay nhìn tôi đầy đau đớn, từ cái ngày biết tin Ân Hàm mất, anh ấy bỗng dưng biến mất, giống như chưa từng tồn tại. Chan Yeol quàng cổ Baek Hyun rồi nói:

“Baek Hyun nhé, dám đánh lẻ, bữa nay cho cậu ra rìa”

Xiu Min cũng xen vào: “Đúng đấy anh em, hôm nay phải tìm cách cho nó ra rìa”

Chúng tôi tắm ở công viên nước ngay sau đó, Baek Hyun thì không được tắm, lí do là phạt giữ đồ cho mọi người, tôi không bị phạt, họ nói lỗi là do anh Baek Hyun, tôi khẽ cười trộm, làm con gái cũng có lợi đấy chứ.

Lúc xuống nước, tôi mặt một cái áo pull với một chiếc quần short ngắn, nhìn trông cũng có vẻ khá kín đáo. Ban đầu, bơi ở trong gần bờ, không hiểu bị dụ dỗ thế nào, tôi lại bị lôi tuốt vào bên trong, thế là bị cả 10 người kia hội đồng nhấn nước. Người mà tôi thấy đè đầu tôi mạnh nhất là Kai, anh ấy có vẻ ăn hiếp tôi là niềm vui, nhưng mà từ dạo trước, tôi đã sợ Kai không còn gì để cứu vãn!!!

Lúc chơi trượt ống với Kris, anh ấy ban đầu thì cười toe toét, vì ai chơi bao kéo búa thắng sẽ được chơi với tôi, xong còn quay mặt lại nhe răng cười “We are one” với mấy người còn lại, mấy người kia thì bảo đi lẹ đi cho rồi còn chọc tức. Ai dè, đến khi lên chuẩn bị trượt, anh ấy lắp bắp nhìn tôi hỏi:

“Thế trượt xuống sẽ còn sống phải không Eun Hee?”

“..”

.
.

Chơi xong công viên nước, Baek Hyun đang ngồi mặt hầm hầm hát bài MAMA, đến đoạn “No one who care about me” thì giọng trầm xuống, tôi bước đến mà cười lăn lộn. Mấy người còn lại ai cũng mặt đen thui nhìn Baek Hyun. Một hồi quyết định, chúng tôi lại tiếp tục đi chơi, quay lại công viên trò chơi. Ôi tiền của tôi T_T

Tôi hào hứng chạy đến cái tàu lượn siêu tốc, oa, nghe nói tàu lượn ở Hàn Quốc tàu lượn chóng mặt hơn cả bên Việt Nam, thế là tôi rủ mọi người cùng chơi. Nhưng mà, anh nấy cũng mặt mày xanh lè nhìn tôi. Chỉ còn mình Kai.
“Em cũng muốn chơi”. Nhưng đáp lại câu nói của Kai thì chỉ là ánh nhìn rực lửa của mọi người, có lẽ họ bị sỉ nhục khi đứa em út có thể chơi nhưng các anh lại không dám chơi, thế rồi anh ấy cũng bị đứng ở dưới. Tôi chơi một mình. Nhưng do hiếu kì nên muốn chơi thử, chơi một mình cũng chẳng sao.

Tôi ngồi vào chỗ, cài dây an toàn, ở đó, tất cả đều vẫy tay với tôi, chỉ có Kai là bĩu môi, anh ấy thật trẻ con. Chiếc tàu bắt đầu khởi hành, tốc độ kinh khủng, trò chơi này mới chính thức có mặt ở công viên này trong tuần trước thôi, tôi thật may mắn. Tàu lượn bắt đầu nhanh, đầu óc tôi quay cuồng.

“Thông báo, chuyến tàu lượn siêu tốc ở khu A đã bị trật đường ray, xin quí khách giữ trật tự…”

Tôi chóng mặt, muốn nôn tất cả thứ trong bụng ra ngoài. Đầu tôi đập vào thành tàu, đau nhói. Tôi cảm thấy đau quặn lên từng hồi, mọi thứ trở nên mơ hồ, giá như tất cả chỉ đơn giản là một nỗi đau da thịt…

“Ân Hy, anh yêu em”

“Cả đời này Nai Con chỉ yêu mỗi mình em”

“Ân Hy, sao đối xử với anh như vậy?”

“Ân Hy, nhìn anh đi”

“Em đó, vô tâm vô phế”

“Ân Hy, tôi hận cô”

~End Chap 5~